Bài viết

Người Đẩy Xe Đạn Trên Đường Rừng

Ninh Bình17/05/2026Nguyễn Văn Đô (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tại chiến trường miền Tây Quảng Trị có một đơn vị vận tải chuyên dùng xe thồ để chuyển đạn dược vào các trận địa pháo nằm sâu trong rừng núi. Trong đơn vị ấy có một thanh niên quê Khánh Thiện nổi tiếng khỏe và bền sức, thường nhận phần đường khó nhất mỗi khi vận chuyển hàng.

Chiếc xe thồ của anh được gia cố bằng những thanh tre chắc chắn, mỗi chuyến chở nặng tới hàng trăm kilôgam đạn. Đường đi chỉ là lối mòn nhỏ men theo sườn núi, nhiều đoạn dốc đứng đầy đá tai mèo sắc nhọn. Ban ngày máy bay địch thường xuyên quần thảo nên mọi chuyến vận chuyển đều thực hiện vào ban đêm.

Có những hôm mưa rừng kéo dài, bùn đất bám dày vào bánh xe khiến việc đẩy xe vô cùng nặng nhọc. Anh và đồng đội phải dùng dây kéo phía trước, người phía sau ghì giữ để xe không lao xuống vực.

Một đêm đầu mùa đông, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa gấp đạn pháo lên trận địa trên đỉnh núi trước giờ nổ súng. Đường núi trơn trượt vì mưa phùn, sương dày đến mức đứng cách vài mét cũng khó nhìn rõ mặt nhau.

Khi đoàn xe đang vượt qua một con dốc hẹp thì bất ngờ máy bay địch thả pháo sáng xuống khu vực gần đó. Ánh sáng trắng phủ kín cả triền núi, tiếng động cơ gầm rú khiến ai cũng căng thẳng. Mọi người lập tức kéo xe vào nép dưới tán cây lớn để tránh bị phát hiện.

Đúng lúc ấy, chiếc xe chở đạn của anh bị trượt bánh rồi nghiêng mạnh về phía vực sâu. Nếu xe rơi xuống, toàn bộ số đạn có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Không kịp suy nghĩ, anh lao tới ghì chặt càng xe trong khi đồng đội dùng đá chèn bánh.

Đất dưới chân nhão ra vì mưa, chiếc xe nặng kéo anh trượt từng chút một về phía mép vực. Dù hai tay đau buốt vì sức nặng, anh vẫn cố nghiến răng giữ chặt cho tới khi mọi người buộc được dây kéo xe trở lại mặt đường.

Sau gần một giờ vật lộn trong mưa lạnh, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua con dốc nguy hiểm. Khi số đạn được chuyển tới trận địa an toàn trước giờ chiến đấu, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Rạng sáng hôm sau, những loạt pháo từ trên núi vang lên dội khắp cánh rừng. Ngồi tựa vào chiếc xe thồ đầy bùn đất, anh lặng lẽ nhìn về phía trận địa và cảm thấy mọi vất vả suốt đêm dài đều trở nên ý nghĩa.

Sau ngày đất nước thống nhất, người thanh niên quê Khánh Thiện trở về quê nhà với cuộc sống bình dị bên ruộng đồng. Nhưng chiếc xe thồ cũ năm xưa ông vẫn giữ lại như một kỷ vật của tuổi trẻ — tuổi trẻ đã từng cùng đồng đội đẩy những chuyến xe đạn vượt núi rừng để góp sức cho ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Đẩy Xe Đạn Trên Đường Rừng | Câu chuyện thời hoa lửa