NGƯỜI ĐẨY XE TRÂU
Trong chiến dịch Quang Trung diễn ra tại vùng đồng bằng Bắc Bộ, một trong những khó khăn lớn nhất của quân đội ta là việc tiếp tế đạn dược cho các mũi tấn công áp sát đồn địch. Địa hình đồng bằng trống trải, xung quanh các đồn bốt Pháp đều là bốt gác cao tầm nhìn xa, chỉ cần một chuyển động nhỏ ban ngày cũng dễ lọt vào tầm ngắm của súng đại liên địch. Đồng chí Nguyễn Văn Định năm ấy là một chiến sĩ hậu cần mưu trí, nổi tiếng với biệt danh "người điều khiển xe trâu tuyến lửa".
Khi tiểu đoàn của ta đang bao vây đồn chống lũ của địch tại Ninh Bình, lượng đạn cối và lựu đạn bị hao hụt nghiêm trọng. Đường tiếp tế từ tuyến sau ra chỉ có một con đường mòn độc đạo chạy qua tầm bắn của lô cốt giặc. Nếu dùng sức người gánh bộ, tổn thất sẽ cực kỳ lớn. Ông Định đã nảy ra một sáng kiến táo bạo: cải tiến chiếc xe trâu kéo của gia đình thành một "xe bọc thép" thô sơ.
Ông dùng những tấm gỗ lim dày lấy từ cánh cửa nhà, đóng chặt thành một lớp thành chắn cao hai bên sườn xe trâu, ở giữa nhét đầy bao cát và rơm rạ bện chặt để triệt tiêu lực găm của đầu đạn. Đêm tối mịt mùng, ông Định cùng chú trâu già quen thuộc lầm lũi kéo chiếc xe chở hàng trăm kg đạn dược tiến về phía trận địa.
Khi chiếc xe đi vào tầm kiểm soát, địch phát hiện ra bóng đen liền bắn pháo sáng và nổ súng xối xả. Đạn súng trường, súng máy găm chi chít vào thành gỗ lim kêu "bôm bóp", nhưng nhờ lớp cát và rơm đệm bên trong, đạn không thể xuyên qua hòm đạn. Ông Định dũng cảm đi bên sườn trâu, vừa che chắn cho con vật, vừa khéo léo điều khiển xe tiến lên. Bằng sự gan dạ phi thường, ông đã thực hiện thành công 3 chuyến xe ngay dưới làn đạn giặc, tiếp tế kịp thời vũ khí cho bộ đội nổ súng san phẳng đồn địch ngay trong đêm.



