Người Đếm Bơm Giữa Trời Sống Chết
Câu chuyện tái hiện lại quãng đời tuổi 17 đầy hiểm nguy của La Thị Tám, người đứng giữa mưa bom để quan sát, đánh dấu bom chưa nổ và cứu hàng ngàn bộ đội, lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1968, tuyến đường 20 – Quyết Thắng là “yết hầu” trên dãy Trường Sơn. Mỗi ngày, máy bay Mỹ đánh bom hàng chục lượt nhằm cắt đứt đường tiếp viện cho miền Nam. Nơi này bị ví như “tọa độ chết”, nơi mà ngay cả bộ đội công binh cũng phải thận trọng từng bước.
Thế nhưng, một cô gái nhỏ bé 17 tuổi – La Thị Tám – lại đứng giữa ranh giới sống chết ấy để làm nhiệm vụ mà ít ai dám nhận: đếm số bom rơi, ghi vị trí bom nổ chậm, và cắm tiêu cảnh báo cho đơn vị rà phá.
“Máy bay đến, tôi phải chạy ra chứ không được chạy vào hầm.”
Đó là lời kể của chị Tám về nhiệm vụ của mình.
Mỗi khi máy bay Mỹ xuất hiện trên bầu trời Trường Sơn, trong khi mọi người chạy xuống hầm, chị lại chạy ra điểm quan sát.
Bom ném xuống nổ rung cả cánh rừng. Khói bụi nóng hầm hập tạt vào mặt. Nhưng chị vẫn ghi vào sổ:
“1 quả chưa nổ – cách taluy 20m”
“2 quả bom bi rơi gần suối”
“Hố bom lớn – cấm xe đi”
Có ngày, chị ghi nhận 300 quả bom rơi xuống chỉ trong vài giờ.
Đồng đội gọi chị là “con Tám sắt”. Nhưng trong lòng ai cũng lo: chỉ cần trễ một giây, chị sẽ nằm lại mãi mãi giữa rừng già.
Một lần suýt chết
Một buổi chiều, khi chỉ còn mình chị trên điểm quan sát, tiếng máy bay F105 lao đến gào rít. Chị vừa kịp cắm tiêu thì bom nổ ngay cạnh. Sức ép hất chị văng xuống taluy.
Khi tỉnh lại, trên người bám đầy đất sỏi, tai ù đặc, nhưng chị lồm cồm bò lên, tiếp tục ghi số bom vì:
“Khẩu hiệu của TNXP là: Đường chưa thông, không tiếc máu xương!”
Vì sao Tám không sợ chết?
Một chiến sĩ lái xe từng hỏi:
— “Em không thấy sợ sao?”
Tám chỉ cười:
— “Nếu không đánh dấu bom, các anh đi qua sẽ chết. Em chết một, còn hơn để bom nổ chết cả đoàn.”
Hàng nghìn bộ đội, lái xe đã thoát chết nhờ những lá cờ nhỏ mà Tám cắm lên vị trí bom nổ chậm. Họ gọi đó là “những lá cờ sống”.
Hậu chiến
Chị La Thị Tám sau này sống lặng lẽ tại Nghệ An. Dù tuổi đã cao, mắt đã mờ, nhưng mỗi khi nhắc về thời trẻ, chị vẫn nói:
“Thanh niên xung phong tụi tôi chỉ có một ước nguyện: Đường thông, miền Nam thắng.”
Và quả thật, những hy sinh thầm lặng của chị và đồng đội đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử của dân tộc.



