Người đếm bước chân
Người đếm bước chân
Trong những ngày hành quân dài, anh Vinh có một thói quen lạ: đếm bước chân.
Một, hai, ba… cứ thế lặp lại.
Ban đầu, đồng đội thấy lạ, hỏi:
“Đếm làm gì?”
Anh trả lời:
“Cho đỡ mệt.”
Thực ra, không phải để đỡ mệt, mà để giữ cho đầu óc không nghĩ quá nhiều.
Khi đếm, anh tập trung vào từng bước, từng nhịp thở. Quãng đường dài dường như ngắn lại.
Có hôm, anh đếm đến hàng nghìn bước mà không nhận ra.
Một người đi bên cạnh nói:
“Còn bao xa nữa nhỉ?”
Anh Vinh nhìn lên, rồi đáp:
“Chắc cũng gần.”
Dù không biết chính xác, nhưng câu nói ấy khiến người kia bước tiếp vững vàng hơn.
Nhiều năm sau, anh không còn đếm nữa. Nhưng mỗi khi đi bộ đường dài, anh vẫn nhớ lại thói quen cũ.
Không phải vì cần, mà vì nó gắn với một thời mà từng bước chân đều có ý nghĩa.



