Người đếm bước chân
Người đếm bước chân
Trong những chuyến hành quân dài, có một người lính tên Định luôn đi phía sau cùng. Anh có thói quen đếm bước chân.
“Để biết mình đã đi được bao xa,” anh nói.
Nhưng thật ra, anh đếm để giữ nhịp cho chính mình – và cho người phía trước.
Những lúc mệt, anh khẽ nói: “Một… hai… ba…” như kéo cả đội hình tiến lên.
Dần dần, mọi người quen với nhịp đó. Không ai bảo ai, nhưng ai cũng bước theo.
Một lần, khi Định bị thương, nhịp đếm dừng lại.
Đội hình chững lại trong giây lát.
Rồi một người khác bắt đầu đếm tiếp.
Không giống hẳn, nhưng đủ để mọi người bước tiếp.
Sau này, khi nhắc lại, họ không nhớ chính xác đã đi bao nhiêu bước.
Chỉ nhớ rằng, có những lúc, một nhịp nhỏ cũng đủ giữ cả một tập thể không gục ngã.


