Bài viết

Người đếm bước chân

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị, ai cũng gọi Hòa là “người đếm bước chân”.

Không phải vì anh thích đi bộ — mà vì mỗi lần hành quân, anh đều lẩm nhẩm đếm.

“Một… hai… ba…”

Ban đầu, mọi người thấy lạ. Sau rồi quen.

“Đếm làm gì vậy?” — có người hỏi.

Hòa cười:
“Để biết mình còn đi được bao xa.”

Nhưng không ai biết rằng, mỗi con số với Hòa đều có ý nghĩa.

Một — là mẹ.
Hai — là em gái.
Ba — là mái nhà nhỏ bên bờ sông.

Anh sợ quên. Trong chiến tranh, người ta dễ quên những điều bình thường nhất.

Một lần, đơn vị phải băng qua một cánh rừng đầy mìn. Không ai dám đi trước.

Hòa bước lên.

“Một…” — anh đặt chân xuống.

“Mìn đấy!” — ai đó hét.

Hòa dừng lại. Nhắm mắt. Rồi bước tiếp.

“Hai…”

Cả đơn vị nín thở.

“Ba…”

Anh đi chậm, từng bước một, như đang dò đường bằng ký ức.

Cuối cùng, anh sang được bờ bên kia. Những người khác lần theo dấu chân anh mà qua.

Khi quay lại, Hòa cười:
“Thấy chưa, vẫn còn đủ ba bước.”

Không ai hỏi thêm. Nhưng từ đó, mỗi lần hành quân, người ta nghe rõ hơn tiếng đếm của anh — như một cách giữ lại những gì chiến tranh chưa kịp lấy đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn