Bài viết

NGƯỜI ĐẾM BƯỚC CHÂN TRONG KHU RỪNG

Ninh Bình19/04/2026LƯU ĐÌNH TRUNG HIẾU (11B7-THPT B Trần Hưng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không ai hiểu vì sao mỗi lần đi qua con đường ấy, bà lại bước rất chậm và dường như đang đếm gì đó. Theo lời kể của Phạm Thị Lý, thói quen ấy bắt đầu từ những năm bà tham gia vận chuyển hàng trong rừng. Khi đó, công việc của bà là gùi lương thực theo những lối mòn hẹp, nơi không có biển chỉ dẫn, không có dấu mốc rõ ràng. Để không bị lạc, bà cùng những người khác phải tự tạo ra “cách nhớ đường” cho riêng mình. Có người nhớ theo cây, có người nhớ theo khúc cua, còn bà thì chọn cách đếm bước chân. Từ điểm này đến điểm kia, bà ghi nhớ bằng số bước. Ban đầu chỉ là để tránh đi sai đường, nhưng dần dần, việc đếm bước trở thành thói quen không thể bỏ. Có những đoạn đường dài, bà đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng lá khô dưới chân và nhẩm từng con số trong đầu. Không ai nói chuyện, không ai làm ồn, vì chỉ cần mất tập trung là có thể nhầm lẫn. Nhiều năm sau chiến tranh, con đường ấy không còn như xưa, nhưng mỗi lần quay lại, bà vẫn bước chậm và vô thức đếm. Khi được hỏi, bà chỉ cười và nói rằng đó là cách để bà nhớ lại quãng thời gian đã qua, khi mỗi bước đi không chỉ là di chuyển mà còn là trách nhiệm. Câu chuyện tưởng như rất nhỏ, chỉ là việc đếm bước chân, nhưng lại cho thấy cách con người thích nghi với hoàn cảnh và giữ vững nhiệm vụ trong những điều kiện khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn