Cựu chiến binh

NGƯỜI ĐẾM NHỮNG CHIẾC LÁ

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐẾM NHỮNG CHIẾC LÁ

Ở một ngôi làng nhỏ có một ông lão tên Tư.

Mỗi sáng, ông đều ngồi dưới gốc cây bàng trước sân và đếm lá.

Một.

Hai.

Ba.

Người làng thấy lạ.

“Ông đếm để làm gì?”

Ông cười:

“Để biết mùa thu còn bao lâu.”


Không ai biết ông bắt đầu việc ấy từ khi nào.

Chỉ biết mỗi năm, khi những chiếc lá đầu tiên chuyển màu, ông lại lấy một cuốn sổ cũ.

Mỗi ngày, ông ghi một con số.


Một hôm, một cô bé hỏi:

“Ông đang đợi mùa thu ạ?”

“Ừ.”

“Ông thích mùa thu à?”

“Không.”

“Thế sao ông đợi?”

Ông nhìn lên cây.

“Vì con gái ông thích.”


Con gái ông đã mất nhiều năm trước.

Ngày còn nhỏ, cô thường nhặt lá bàng ép vào sách.

Trước khi rời quê, cô nói:

“Sau này con về, cha nhớ đợi mùa thu nhé.”

Ông đã đợi.

Nhưng cô không trở về.


Cô bé ngồi cạnh ông.

“Vậy sao ông vẫn đếm?”

Ông đáp:

“Vì ngày trước cha con bé từng hứa sẽ đợi.”

“Ông đợi đến bao giờ?”

Ông nhìn những chiếc lá.

“Đến khi không cần đợi nữa.”


Mùa thu năm ấy, ông không còn đủ sức ra gốc cây.

Cô bé tự đến nhặt những chiếc lá.

Em đếm.

Một.

Hai.

Ba.

Rồi viết con số vào cuốn sổ.


Ngày hôm sau, ông hỏi:

“Bao nhiêu?”

“Ba mươi bảy chiếc.”

Ông mỉm cười.

“Ít hơn hôm qua rồi.”

“Vâng.”

“Vậy là mùa thu sắp hết.”


Vài ngày sau, ông mất.

Cuốn sổ vẫn nằm trên bàn.

Trang cuối cùng còn bỏ trống.

Cô bé cầm bút.

Em viết:

“Hôm nay có một chiếc lá cuối cùng rơi xuống.”

Rồi đặt cuốn sổ lại.


Nhiều năm sau, cô bé ngày ấy đã trưởng thành.

Mỗi mùa thu, cô đều trở về làng.

Cô không còn đếm lá.

Chỉ ngồi dưới gốc bàng.

Một ngày, con trai cô hỏi:

“Mẹ ơi, sao mẹ cứ ngồi đây?”

Cô đưa cho con một chiếc lá.

“Ngày trước có người từng ngồi ở đây để chờ.”

“Chờ ai?”

“Chờ một người không thể trở về.”

“Thế ông ấy có buồn không?”

Cô suy nghĩ.

“Có.”

“Vậy sao ông vẫn ngồi?”

Cô mỉm cười.

“Vì có những người dù không trở về…”

“…vẫn có thể khiến một người khác nhớ đến mùa thu.”


Cậu bé nhìn chiếc lá trong tay.

Rồi cẩn thận đặt nó vào cuốn sách.

Cô nhìn thấy, không ngăn lại.

Bởi cô biết,

một ngày nào đó,

cậu sẽ hiểu.

Có những ký ức không cần giữ thật chặt.

Chỉ cần trao lại cho người sau.

Giống như một chiếc lá rơi xuống đất.

Không biến mất.

Nó trở thành thứ nuôi lớn

một mùa lá mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn