Người đếm từng quả bom rơi
Bài viết kể về nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Thị Tám, người đã dành tuổi thanh xuân tại Ngã ba Đồng Lộc trong những năm chiến tranh ác liệt. Suốt 200 ngày đêm, cô gái 18 tuổi đã đếm và cắm tiêu 1.205 quả bom, góp phần giữ thông tuyến giao thông. Câu chuyện là biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tuổi trẻ Việt Nam.

Có những ký ức dù đã đi qua hàng chục năm vẫn không thể phai mờ. Với La Thị Tám, đó là ký ức về những ngày tháng đứng trên ngọn đồi ở Ngã ba Đồng Lộc, tay cầm ống nhòm, mắt hướng lên bầu trời và liên tục ghi nhớ từng vị trí bom rơi. Khi ấy, cô chỉ là một cô gái rất trẻ nhưng đã mang trên vai một nhiệm vụ đặc biệt giữa chiến trường.
La Thị Tám sinh ra ở xã Vĩnh Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cha mất sớm khiến cô phải sớm trưởng thành. Việc học dang dở, cô ở nhà phụ giúp mẹ và chia sẻ những nhọc nhằn của gia đình.
Năm 1967, tiếng gọi của đất nước đã đưa cô đến với lực lượng Thanh niên xung phong. Khi mới 18 tuổi, La Thị Tám viết đơn tình nguyện lên đường.
Cô được phân công vào đơn vị C2 thuộc ngành Giao thông vận tải Hà Tĩnh, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên Quốc lộ 15A.
Chiến tranh lúc đó đang bước vào giai đoạn khốc liệt. Ngã ba Đồng Lộc là một vị trí đặc biệt quan trọng trên tuyến vận tải. Nếu con đường bị cắt đứt, việc chi viện cho chiến trường sẽ gặp khó khăn.
Vì vậy, nơi đây liên tục hứng chịu bom đạn.
La Thị Tám được giao nhiệm vụ quan sát bom từ một vị trí cao. Mỗi khi máy bay xuất hiện, cô phải nhanh chóng theo dõi và xác định những nơi bom rơi xuống.
Nhiệm vụ này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Những quả bom được đếm không chỉ là những con số trên giấy mà còn liên quan đến công việc của những người phía sau.
Sau mỗi đợt đánh phá, lực lượng công binh cần biết vị trí bom để tìm cách xử lý. Những dấu tiêu mà La Thị Tám cắm xuống trở thành thông tin quan trọng phục vụ việc bảo đảm an toàn và khôi phục đường.
Suốt 200 ngày đêm, cô không rời vị trí. Tổng cộng, La Thị Tám đã đếm và cắm tiêu 1.205 quả bom.
Đó là những ngày mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Đồi đất nơi cô đứng có thể rung chuyển sau một tiếng nổ. Khói bụi có thể che kín cả tầm nhìn.
Thế nhưng, cô vẫn tiếp tục công việc.
Bên cạnh nhiệm vụ quan sát, La Thị Tám còn sống cùng đồng đội trong điều kiện thiếu thốn. Những căn hầm trở thành nơi nghỉ ngơi tạm thời. Những bữa ăn đơn giản cũng phải tranh thủ giữa các đợt công việc.
Tuổi thanh xuân của cô không có những ngày tháng bình yên. Thay vào đó là tiếng máy bay, tiếng bom và những lần chạy ra mặt đường sau mỗi trận đánh.
Những nỗ lực ấy đã được Nhà nước ghi nhận. Cuối năm 1968, cô được trao tặng Huy hiệu Bác Hồ. Ngày 22/12/1969, khi vừa 20 tuổi, La Thị Tám được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau chiến tranh, người nữ thanh niên xung phong năm nào trở về quê, xây dựng gia đình và tiếp tục công tác.
Những năm tháng đã qua trở thành một phần ký ức sâu đậm trong cuộc đời bà. Nhưng điều đáng quý là khi nhắc về chiến công, bà luôn dành phần lớn sự ghi nhận cho đồng đội.
La Thị Tám vì thế không chỉ là một người anh hùng của Ngã ba Đồng Lộc. Bà còn là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và cống hiến khi Tổ quốc cần.


