Người đến sớm nhất
Mỗi sáng, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, sân Nhà văn hóa xã đã có tiếng chổi tre xào xạc.
Người quét sân là bác Lợi, lao công đã ngoài sáu mươi tuổi.
Nhiều người đi ngang vẫn nghĩ:
"Đó chỉ là công việc hằng ngày."
Ít ai biết rằng bác luôn đến sớm hơn giờ làm gần một tiếng.
Không phải vì quy định.
Mà vì bác muốn khi trẻ em đến tập văn nghệ, sân đã sạch sẽ.
Một sáng mưa lớn.
Minh – đoàn viên phụ trách chương trình thiếu nhi – đến từ rất sớm để chuẩn bị.
Cậu ngạc nhiên khi thấy bác Lợi đã có mặt.
Chiếc áo mưa mỏng ướt sũng.
Đôi bàn tay run run vì lạnh.
Bác vẫn cặm cụi gom từng cành cây gãy.
Minh chạy đến:
– Bác để cháu làm cùng.
Hai người lặng lẽ quét sân.
Không ai nói nhiều.
Đến khi sân sạch, bác Lợi mới cười:
– Thế này thì mấy đứa nhỏ khỏi trượt ngã.
Chiều hôm đó, Minh đề nghị Chi đoàn thực hiện chuyên mục "Cảm ơn những người đến sớm".
Thay vì tuyên dương những người đứng trên sân khấu, tháng đầu tiên, Chi đoàn mời bác Lợi.
Bác bối rối bước lên.
Cả hội trường đứng dậy vỗ tay.
Bác cầm micro, giọng run run:
– Tôi chỉ quét sân thôi mà.
Minh mỉm cười:
– Không bác.
Bác đang dọn đường cho tuổi thơ của rất nhiều đứa trẻ.
Sau buổi lễ, nhiều đoàn viên bắt đầu đến sớm hơn mỗi khi tổ chức hoạt động.
Không ai bảo ai.
Họ chỉ không muốn để một người già mãi âm thầm làm việc một mình.
Có những con người không bao giờ đứng ở vị trí nổi bật.
Nhưng nếu thiếu họ, sẽ có rất nhiều điều đẹp đẽ không thể bắt đầu.


