NGƯỜI ĐẾN TRỄ
Khi họ quay lại tìm…
thì đã muộn.
Người đó đã nằm đó.
Một mình.
Không còn ai bên cạnh.
Chỉ còn dấu vết của trận đánh.
Người đến sau quỳ xuống.
Gọi tên.
Không có trả lời.
Anh nhìn quanh.
Thấy dấu chân.
Thấy vết kéo lê.
Hiểu rằng…
đã có lúc người kia còn sống.
Đã có lúc…
chỉ cần đến sớm hơn một chút.
Anh ngồi đó rất lâu.
Không khóc.
Chỉ nói:
– “Tôi đến trễ rồi.”
Sau này, khi kể lại…
anh luôn nói câu đó.
Không thêm.
Không bớt.
Vì anh biết…
mọi lời giải thích…
đều vô nghĩa.



