NGƯỜI ĐẼO ĐÁ MỞ ĐƯỜNG
Hồ Văn Châm sinh năm 1926 tại bản Pa Lăng, một bản nhỏ nằm sát dãy Trường Sơn. Thuở nhỏ, ông theo cha vào rừng lấy mây, đốn tre và học cách dùng rìu, dao phát mở lối đi giữa rừng già.
Ngay từ khi còn trẻ, ông đã nổi tiếng khỏe mạnh và khéo tay. Dân bản thường gọi ông là "Châm mở lối", bởi nơi nào cây rậm, đá chắn đường, ông đều tìm được cách đi qua.
Khi chiến tranh lan tới Trường Sơn, những con đường mòn trở thành huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Hồ Văn Châm tình nguyện tham gia các đội mở đường, ngày đêm phát cây, đục đá và bắc cầu qua suối.
Có những đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nhưng phải mất nhiều tuần mới hoàn thành vì địa hình hiểm trở. Đôi bàn tay ông đầy những vết chai, nhiều ngón tay từng bị đá cứa rách nhưng chưa bao giờ ông rời công việc.
Ông luôn tâm niệm rằng mỗi mét đường được mở ra sẽ giúp thêm nhiều người vượt qua núi rừng an toàn. Chính suy nghĩ ấy giúp ông vượt qua những ngày mưa rừng, thiếu ăn và kiệt sức.
Trong ký ức của ông, đáng nhớ nhất là những buổi sáng sương mù phủ kín núi. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, tiếng rìu, tiếng cuốc lại vang lên giữa đại ngàn như một bản hòa tấu của lòng quyết tâm.
Ông từng chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống trong lúc làm nhiệm vụ. Mỗi lần như vậy, cả đội lại lặng lẽ tiếp tục công việc, bởi họ hiểu rằng con đường không thể dừng lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Văn Châm không nghỉ ngơi. Ông tiếp tục tham gia mở đường vào các khu sản xuất, giúp bà con vận chuyển nông sản và đưa trẻ em đến trường thuận lợi hơn.
Ông là người đầu tiên vận động dân bản hiến đất làm đường. Ông nói: "Con đường rộng thêm một mét thì tương lai của con cháu cũng rộng thêm một mét."


