Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI ĐẼO GỖ DỰNG MÁI NHÀ GIỮA ĐẠI NGÀN

Quảng Trị04/08/2026Xã La Lay (Đoàn xã La Lay)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông luôn nói rằng dựng một ngôi nhà không chỉ cần sức khỏe mà còn cần sự kiên nhẫn. Mỗi thân cột phải đứng vững, mỗi thanh xà phải khớp chặt thì mái nhà mới che chở được cả gia đình.

Khi chiến tranh lan đến Trường Sơn, nhiều căn nhà trong bản bị hư hỏng vì bom đạn hoặc do người dân phải sơ tán. Hồ Văn Krum không rời bản mà cùng thanh niên đi tìm gỗ, tre và nứa để dựng lại những mái nhà tạm.

Ông còn làm những chiếc cầu tre nhỏ bắc qua suối để người dân đi lại an toàn. Mỗi khi cầu bị nước lũ cuốn trôi, ông lại cùng mọi người dựng cây cầu mới mà không hề than vãn.

Trong những năm tháng khó khăn, đôi bàn tay của Hồ Văn Krum gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày ông dựng nhà, ban đêm sửa lại mái bếp hoặc đóng thêm giường tre cho những gia đình neo đơn.

Có lần, sau một trận mưa lớn, cả bản chỉ còn vài ngôi nhà còn nguyên vẹn. Hồ Văn Krum đã cùng dân bản dựng lại từng căn nhà, bắt đầu từ gia đình có trẻ nhỏ và người già.

Ông luôn tin rằng chỉ cần còn một mái nhà sáng lửa thì bản làng vẫn còn hy vọng.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Văn Krum tiếp tục gắn bó với nghề mộc. Ông là người góp công dựng nhiều ngôi nhà văn hóa, lớp học và nhà sinh hoạt cộng đồng đầu tiên của vùng.

Ông không giữ nghề cho riêng mình mà truyền dạy cho nhiều thanh niên trong bản. Ông bảo rằng nghề mộc không chỉ tạo ra ngôi nhà mà còn tạo ra nơi để con người gìn giữ hạnh phúc.

Những ngôi nhà do ông dựng đều nổi tiếng chắc chắn. Người dân thường nói vui rằng: "Nhà của ông Krum dựng thì gió Trường Sơn cũng phải nể."

Ở tuổi 96, Hồ Văn Krum không còn đủ sức cầm rìu như trước, nhưng mỗi khi có người dựng nhà mới, ông vẫn chống gậy đến xem, góp ý từng chi tiết nhỏ.

Ông thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa và mỉm cười. Với ông, tiếng cười của trẻ em dưới một mái nhà bình yên là phần thưởng lớn nhất sau những năm tháng gian khó.

Ông luôn căn dặn con cháu rằng ngôi nhà đẹp nhất không phải là ngôi nhà lớn nhất, mà là ngôi nhà có tiếng cười, có sự yêu thương và có lòng biết ơn đối với tổ tiên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI ĐẼO GỖ DỰNG MÁI NHÀ GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa