Anh hùng Lao động

Người dệt lụa – Huế xưa và nay

Tiếng khung cửi kêu kẽo kẹt trong ánh sáng vàng của ngôi nhà cổ. Nguyễn Thị Thanh ngồi bên khung cửi, mắt dõi theo từng sợi tơ. Một học trò trẻ hỏi: “Cô ơi, giờ ai còn mua lụa nữa đâu…” Thanh mỉm cười: “Chỉ khi biết trân trọng, người ta mới tìm đến.”

31/03/2026ĐTN phường Gia Viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà thử nghiệm màu sắc mới, họa tiết mới, nhưng nhiều lần thất bại. Lụa lỗi, tốn tiền, tốn thời gian.

Một hôm, khách hàng quốc tế đến, nhìn tấm lụa mà bà vừa hoàn thiện. Họ trầm trồ:
“Đẹp như tranh!”

Thanh chỉ cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui:
“Lụa không chỉ là tơ, mà còn là trái tim người thợ.”

Những sợi tơ nhỏ bé ấy, từ bàn tay bà, đã nối quá khứ và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn