Người đi giữa hai lằn ranh
Anh luôn cảm thấy mình đang đứng giữa hai điều.
Không hoàn toàn ở phía này.
Cũng không thuộc hẳn phía kia.
Trong một lần làm nhiệm vụ, anh nhận ra cảm giác ấy rõ ràng hơn bao giờ hết.
Một bên là an toàn.
Một bên là điều chưa biết.
Không có ai chỉ đường.
Không có dấu hiệu rõ ràng.
Chỉ có một quyết định cần được đưa ra.
Anh đứng lại.
Không lâu.
Nhưng đủ để hiểu rằng—
mọi lựa chọn đều mang theo một sự mất.
Anh bước.
Không chắc chắn.
Không hoàn toàn yên tâm.
Nhưng cần thiết.
Sau đó, anh không quay lại để kiểm tra.
Không tự hỏi “nếu như”.
Vì hiểu rằng—
có những quyết định không thể đánh giá bằng kết quả,
mà bằng sự dám bước trong khoảnh khắc cần thiết.


