Cựu chiến binh

Người Đi Giữa Hai Lằn Ranh

“Người Đi Giữa Hai Lằn Ranh” kể về Lê Văn Quyên (sinh năm 1946, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1965. Là người lính trinh sát dũng cảm, anh lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm, góp phần quan trọng vào chiến đấu trong những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, Lê Văn Quyên—chàng trai mười chín tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, tuổi thơ gắn liền với những lần nghe tin chiến sự và những buổi tiễn người ra trận. Quyên không phải là người nói nhiều. Anh trầm tính, suy nghĩ sâu, nhưng khi nhận giấy gọi nhập ngũ, anh chỉ lặng lẽ chuẩn bị, như thể đó là con đường anh đã sớm xác định. Ngày rời quê, mẹ anh đưa cho con trai một chiếc áo cũ đã vá nhiều lần.
“Giữ ấm… và nhớ về nhà,” bà nói. Quyên gật đầu, ôm chiếc áo vào ba lô, mang theo cả tình thương của mẹ. Anh được phân vào đơn vị trinh sát—một nhiệm vụ nguy hiểm, luôn phải đi trước đội hình, tiếp cận gần với vị trí của địch. Công việc của anh là quan sát, thu thập thông tin, dẫn đường cho đơn vị. Những ngày đầu, anh học cách di chuyển không gây tiếng động, học cách ẩn mình trong rừng, học cách quan sát từng dấu vết nhỏ. Mỗi bước đi đều phải tính toán, bởi chỉ cần một sai sót, anh có thể không trở về. Một lần, trong nhiệm vụ trinh sát quan trọng, Quyên cùng tổ của mình luồn sâu vào khu vực địch kiểm soát. Đêm tối dày đặc, rừng im lặng đến nghẹt thở. Họ bò từng mét, tránh từng cành cây, từng tiếng động nhỏ. Tim đập mạnh, nhưng không ai dám phát ra âm thanh. Khi đến gần mục tiêu, Quyên phát hiện vị trí bố trí của địch và nhanh chóng ghi nhớ. Nhưng trên đường rút lui, tổ trinh sát bị phát hiện. Tiếng súng nổ bất ngờ xé tan màn đêm. Quyên cùng đồng đội tản ra, vừa di chuyển vừa tìm cách thoát khỏi vòng vây. Đạn bay sát bên, lá cây rơi lả tả, không gian trở nên hỗn loạn. Trong khoảnh khắc nguy cấp, Quyên quay lại hỗ trợ một đồng đội bị vấp ngã. Anh kéo bạn dậy, rồi cùng nhau tìm đường thoát. Cuối cùng, họ trở về được vị trí an toàn, mang theo những thông tin quan trọng giúp đơn vị chuẩn bị cho trận đánh sắp tới. Sau nhiệm vụ, Quyên ngồi lặng bên gốc cây, thở chậm lại. Đôi tay vẫn còn run nhẹ. Anh lấy chiếc áo của mẹ ra, khoác lên vai, như tìm thấy sự bình yên giữa chiến trường. Những năm tháng sau đó, anh tiếp tục làm công việc của mình—lặng lẽ đi giữa hai lằn ranh sống và chết. Không ồn ào, không phô trương, nhưng luôn là người đi trước, mở đường cho đồng đội. Trong ba lô của anh, chiếc áo cũ vẫn luôn được giữ gìn. Nó không chỉ giữ ấm cơ thể, mà còn giữ ấm cả tinh thần—nhắc anh về nơi mình thuộc về. Lê Văn Quyên không phải là người đứng nơi tuyến đầu của trận đánh, nhưng anh là người mở đầu cho mỗi bước tiến. Anh là người đi trước trong bóng tối, để đồng đội có thể tiến lên trong ánh sáng. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh là người lính âm thầm—bước đi giữa hai lằn ranh, mang theo lòng dũng cảm và một niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn