Người đi ngược chiều ký ức
Anh nhìn thấy một người đang đi về phía mình.
Rất rõ.
Không nhầm lẫn.
Nhưng có điều gì đó không đúng.
Không phải khuôn mặt.
Không phải dáng đi.
Mà là hướng đi.
Người ấy không tiến về phía trước,
mà như đang đi ngược lại một điều gì đó vô hình.
Anh đứng yên.
Người kia đi qua.
Không nhìn anh.
Không dừng lại.
Nhưng khi lướt qua,
anh cảm thấy—
một phần ký ức của mình
bị kéo ngược lại.
Không mất.
Không biến mất.
Nhưng không còn thuộc về hiện tại.
Anh quay lại.
Không còn ai.
Nhưng từ đó,
anh không còn chắc
những gì mình nhớ
đang đi theo mình
hay đang rời xa mình.


