NGƯỜI ĐI NHẶT CỦI
NGƯỜI ĐI NHẶT CỦI
Mùa mưa khiến mọi thứ trong rừng đều ướt sũng. Để có một bếp lửa nấu cơm cho đơn vị là việc vô cùng khó khăn.
Anh Thao thường là người đi nhặt củi.
Anh biết cách tìm những cành cây khô còn sót lại dưới gốc cổ thụ hoặc trong các hốc đá.
Chiều nào anh cũng mang về một bó củi lớn trên lưng.
“Không có lửa là anh em lạnh lắm,” anh hay nói vậy.
Giữa chiến tranh, một bếp lửa nhỏ không chỉ để nấu ăn mà còn giúp người lính cảm thấy mình đang sống.
Một đêm mưa lớn, đơn vị phải trú tạm dưới chân núi.
Thương binh sốt rét nằm co ro vì lạnh.
Anh Thao lặng lẽ khoác áo mưa đi tìm củi giữa màn mưa trắng xóa.
Mãi rất lâu sau anh mới trở về, người ướt sũng nhưng trên vai vẫn ôm chặt bó củi khô tìm được trong hốc đá.
Nhờ bếp lửa đêm ấy, nhiều người vượt qua cơn sốt.
Ít tháng sau, trong một trận càn lớn, anh Thao hy sinh khi đang đưa thương binh rút khỏi khu vực bị pháo kích.
Những người lính cũ sau này vẫn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội gầy gò ôm bó củi chạy giữa mưa rừng — như mang theo hơi ấm cuối cùng cho cả đơn vị.


