NGƯỜI ĐI QUA CÁNH CỔNG LÀNG
Mỗi buổi sáng, người thanh niên ấy thường đi qua cổng làng để ra đồng. Anh luôn chào những người lớn tuổi ngồi bên đường. Một cụ già từng hỏi: “Đi đâu sớm thế?” Anh cười: “Cháu ra đồng.” Ngày lên đường, anh cũng đi qua cánh cổng ấy. Anh quay lại nhìn quê nhà một lần trước khi bước tiếp. Sau đó, cánh cổng vẫn đứng đó. Nhiều năm trôi qua, người cụ từng chào anh đã già yếu. Mỗi khi nhìn thấy thanh niên trong làng đi qua, cụ lại nhớ đến người cũ. Một hôm, cụ kể với cháu: “Ngày trước bố cháu cũng đi qua đây như thế.” Cậu bé hỏi: “Bố cháu có chào ông không?” Cụ cười: “Ngày nào cũng chào.” Cánh cổng làng được sửa lại nhiều lần nhưng vị trí vẫn không thay đổi. Người đi qua ngày càng đông, những gương mặt cũ dần ít đi. Tuy vậy, với những người từng sống ở đó, cánh cổng vẫn mang theo nhiều ký ức. Nó là nơi tiễn đưa những người trẻ và cũng là nơi đón những người trở về. Người thanh niên năm xưa không trở lại qua cánh cổng ấy, nhưng câu chuyện về lần cuối anh bước qua vẫn được kể lại. Một cánh cổng tưởng như vô tri cũng có thể trở thành nhân chứng của cả một thời.


