Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người đi qua chiến tranh, để lại một cách sống

Viết tiếp về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi nhận ra rằng điều còn lại sau tất cả không chỉ là những trận đánh, mà là một cách sống được định hình giữa chiến tranh.

26/02/2026Võ Thị Huỳnh Như (Phường Nguyệt Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường làm con người trở nên khắc nghiệt. Nhưng qua câu chuyện này, tôi lại thấy ở ông sự điềm tĩnh và chuẩn mực. Ông chiến đấu quyết liệt, nhưng luôn cân nhắc để bảo toàn lực lượng và hạn chế tổn thất cho dân. Ông trừng trị kẻ ác, nhưng không hành xử cực đoan. Giữa hoàn cảnh sinh tử, giữ được sự tỉnh táo ấy là điều đáng kính phục.

Tôi nghĩ về những năm tháng ông xây dựng lực lượng từ con số rất nhỏ. Không phải tự nhiên mà từ vài người ban đầu có thể phát triển thành một tập thể vững mạnh. Điều đó cần uy tín, cần sự gương mẫu và cần cả niềm tin mà người chỉ huy tạo ra cho đồng đội. Có lẽ chính sự gần gũi và trách nhiệm của ông đã khiến mọi người sẵn sàng đi theo.

Trận chiến cuối cùng bên sông Tam Ngãi vẫn là hình ảnh khiến tôi day dứt nhất. Một người đang mang bệnh, hoàn toàn có lý do để ở lại, nhưng lại chọn ra trận vì sợ đồng đội chưa quen địa hình. Quyết định ấy không phải vì danh vọng, mà vì trách nhiệm. Khi ông ngã xuống giữa làn đạn, tôi không chỉ thấy sự mất mát, mà còn thấy sự hoàn tất của một lời hứa với quê hương.

Câu chuyện ấy khiến tôi suy nghĩ về ý nghĩa của sự hy sinh. Hy sinh không chỉ là khoảnh khắc cuối cùng, mà là cả một quá trình dài dằng dặc trước đó – những năm tháng âm thầm, những lần đối diện hiểm nguy, những mất mát của gia đình. Người vợ, những đứa con, mái nhà bị đốt… tất cả đều là phần không thể tách rời của sự hy sinh ấy.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, chúng ta không còn phải cầm súng bảo vệ từng tấc đất. Nhưng mỗi thời đại đều có “mặt trận” của riêng mình. Đó có thể là mặt trận của sự phát triển, của đạo đức, của trách nhiệm xã hội. Cách sống mà ông để lại – sống vì tập thể, vì nhân dân, vì điều lớn lao hơn bản thân – vẫn còn nguyên giá trị.

Với tôi, câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông không chỉ khơi dậy niềm tự hào, mà còn đặt ra một chuẩn mực. Chuẩn mực ấy không ép buộc, không hào nhoáng, nhưng lặng lẽ nhắc nhở: một đời người sẽ trở nên ý nghĩa khi ta biết sống cho nhiều người hơn là chỉ cho riêng mình.

Và có lẽ, đó chính là điều đẹp nhất mà ông để lại – không chỉ là chiến công, mà là một cách sống đủ lớn để vượt qua thời gian.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn