Cựu chiến binh

Người Đi Qua Hai Cuộc Chiến

“Người Đi Qua Hai Cuộc Chiến” kể về Phạm Văn Nhân (sinh năm 1929, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1947, trải qua hai cuộc kháng chiến khốc liệt. Từ một chàng trai trẻ, ông trở thành người lính dày dạn, kiên cường, luôn giữ vững tinh thần và là điểm tựa cho đồng đội trong suốt những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1947, khi đất nước còn chìm trong khói lửa của những ngày đầu kháng chiến, Phạm Văn Nhân—chàng trai mười tám tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—đã rời mái nhà tranh đơn sơ để lên đường nhập ngũ. Ngày đi, trời lất phất mưa. Con đường làng lầy lội, nhưng bước chân Nhân lại vững vàng. Mẹ anh dúi vào tay con nắm cơm nắm còn ấm, dặn dò:
“Giữ mình con nhé… rồi còn về.” Nhân không nói nhiều, chỉ gật đầu. Anh hiểu, chuyến đi này không chỉ là của riêng mình, mà là của cả một thế hệ mang trong tim khát vọng độc lập. Những ngày đầu, đơn vị của anh hoạt động trong vùng rừng núi, thiếu thốn đủ bề. Cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng tinh thần thì chưa bao giờ vơi. Nhân nhanh chóng trở thành một chiến sĩ gan dạ, quen với những trận phục kích, những lần hành quân xuyên đêm và cả những giây phút đối mặt sinh tử. Trong một trận càn lớn của địch, đơn vị anh bị bao vây. Đạn nổ dồn dập, khói súng mù mịt. Giữa lúc nguy cấp, Nhân cùng một tổ chiến đấu liều mình mở đường thoát cho đồng đội. Anh lao lên phía trước, vừa chiến đấu vừa dẫn đường. Khi trận đánh kết thúc, nhiều người được cứu, nhưng Nhân bị thương nặng ở vai. Anh vẫn cắn răng chịu đựng, không rời vị trí cho đến khi đơn vị an toàn. Những năm tháng kháng chiến chống Pháp qua đi, Nhân không trở về ngay. Đất nước chưa yên, và người lính như anh vẫn tiếp tục ở lại trong quân ngũ. Khi cuộc kháng chiến mới nổ ra, anh đã là một người lính dày dạn, từng trải, trở thành chỗ dựa cho lớp chiến sĩ trẻ. Họ gọi anh là “anh Nhân già”—không phải vì tuổi tác, mà vì sự từng trải và điềm tĩnh. Anh ít nói, nhưng mỗi lời đều chắc chắn. Trong những đêm hành quân, anh kể cho đồng đội nghe về quê nhà, về những ngày đầu cầm súng, để tiếp thêm niềm tin cho những người lính trẻ. Có lần, trong một trận đánh ác liệt, một chiến sĩ trẻ hoảng loạn giữa làn đạn. Nhân đã đặt tay lên vai cậu, nói ngắn gọn:
“Bình tĩnh. Sau lưng mình là quê hương.” Chỉ một câu nói, nhưng đủ để người lính trẻ lấy lại tinh thần và tiếp tục chiến đấu. Phạm Văn Nhân đã đi qua hai cuộc chiến, chứng kiến biết bao đổi thay, mất mát và hy sinh. Tuổi trẻ của anh gắn liền với khói lửa, với những con đường hành quân không hồi kết. Nhưng trong suốt hành trình ấy, anh chưa từng lùi bước. Đối với anh, chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà là trách nhiệm—trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất, từng mái nhà, từng giấc ngủ bình yên của quê hương. Và dù thời gian có trôi qua, dấu chân của người lính năm xưa vẫn in sâu trong ký ức—như một chứng nhân thầm lặng của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn