Người đi qua không còn dấu chân
Anh từng tin rằng mọi bước đi đều để lại dấu vết.
Trên con đường đất, trên ký ức, trong lòng người khác.
Nhưng rồi anh nhận ra—
có những bước đi không để lại gì có thể nhìn thấy.
Không dấu chân.
Không tiếng động.
Chỉ có một sự thay đổi rất nhẹ,
nhưng không thể đảo ngược.
Ngày đó, anh cùng đồng đội băng qua một cánh rừng dài.
Không có gì đặc biệt xảy ra.
Không trận đánh lớn.
Không khoảnh khắc rõ ràng.
Nhưng khi bước ra khỏi cánh rừng ấy,
anh biết mình không còn như trước.
Không ai hỏi.
Không ai nhắc.
Nhưng trong cách họ nhìn nhau,
có một sự khác biệt.
Anh hiểu rằng:
không phải mọi hành trình đều cần được ghi lại,
có những hành trình chỉ cần được “trở thành”.
Và dấu vết của nó
không nằm trên đất,
mà nằm trong con người.



