Người Đi Qua Mưa Đạn
Chiến tranh tôi luyện Nguyễn Đức Hậu trở thành người lính can trường, gan góc nhưng giàu tình cảm.
Trong một trận càn lớn vào căn cứ, đơn vị có nhiều thương binh cần được đưa ra ngoài khẩn cấp.
Bất chấp bom đạn dày đặc, anh liên tục quay lại chiến trường đưa từng đồng đội bị thương ra tuyến sau.
Lần cuối cùng quay vào cứu người, một loạt pháo lớn bất ngờ trút xuống vị trí anh đang đứng.
Nguyễn Đức Hậu đã hy sinh khi đôi tay vẫn còn ôm chặt người đồng đội mình vừa cứu được.
Người lính ấy ra đi không chỉ với tinh thần chiến đấu anh dũng mà còn bằng trái tim giàu lòng nhân hậu.
Đó là vẻ đẹp thiêng liêng nhất của người chiến sĩ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



