NGƯỜI ĐI QUA MÙA HOA BAN
NGƯỜI ĐI QUA MÙA HOA BAN
Mùa xuân năm ấy đến rất muộn giữa núi rừng Tây Bắc. Sau những ngày mưa rét kéo dài, những cây ban ven sườn núi mới bắt đầu nở trắng.
Đơn vị anh Vinh đóng quân gần một con đường mòn chạy qua triền đồi đầy hoa ban.
Những ngày chiến tranh ác liệt, hiếm ai còn đủ thời gian để ngắm hoa.
Vậy mà mỗi lần hành quân qua đoạn đường ấy, anh Vinh vẫn thường dừng lại nhìn thật lâu.
Anh bảo:
“Ở quê tôi không có hoa ban đẹp thế này.”
Đồng đội cười trêu:
“Ra chiến trường còn có lòng ngắm hoa.”
Anh chỉ cười hiền rồi tiếp tục bước đi.
Anh Vinh là chiến sĩ tải thương của đơn vị.
Công việc của anh là đưa những người bị thương vượt qua rừng núi về tuyến sau.
Có những đêm mưa lạnh, anh cõng thương binh đi suốt hàng chục cây số.
Có hôm chân phồng rộp vì leo dốc liên tục nhưng anh chưa bao giờ than vãn.
Anh thường nói:
“Còn đưa được anh em về là còn may.”
Một buổi chiều cuối xuân, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân gấp qua khu vực đang bị đánh phá dữ dội.
Con đường hoa ban trắng hôm nào giờ phủ đầy khói bom và đất đá.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Đất rung lên từng đợt vì pháo kích.
Giữa lúc hỗn loạn, một thương binh bị kẹt lại bên mép dốc.
Anh Vinh quay trở lại.
Anh cõng người lính ấy trên lưng, từng bước vượt qua đoạn đường đầy hố bom.
Mảnh pháo cắt rách vai áo anh.
Máu thấm đỏ cả dây cáng.
Nhưng anh vẫn không dừng lại.
Khi đưa được thương binh tới nơi an toàn, anh Vinh gục xuống bên vệ cỏ đầy hoa ban trắng.
Đó là mùa hoa cuối cùng anh nhìn thấy.
Sau hòa bình, con đường năm xưa đã được mở rộng thành đường lớn.
Mỗi độ tháng ba, hoa ban vẫn nở trắng sườn đồi như ngày nào.
Người dân quanh vùng kể rằng, năm ấy có một người lính trẻ đã nằm lại giữa mùa hoa đẹp nhất của núi rừng.
Và từ đó, mỗi mùa hoa ban nở, những cánh trắng mong manh ấy dường như vẫn mang theo ký ức của một thời hoa lửa không bao giờ quên.


