NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
NGƯỜI ĐI QUA MÙA LỬA
Mùa hè năm ấy nóng đến cháy rừng. Những cánh cây khô giòn dưới nắng, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng lên dữ dội. Đơn vị của anh Hòa nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn dược vượt qua khu vực đang bị đánh phá liên tục.
Con đường hành quân hẹp và đầy hố bom. Ban ngày máy bay quần đảo trên đầu, ban đêm pháo sáng rực cả bầu trời. Những người lính gần như không có phút nghỉ ngơi.
Anh Hòa là người nhỏ tuổi nhất đơn vị. Mới ngoài đôi mươi nhưng đôi mắt lúc nào cũng bình tĩnh lạ thường.
Mỗi lần hành quân qua khu vực nguy hiểm, anh luôn đi cuối hàng để nhắc mọi người cẩn thận.
Một đêm, khi đoàn quân đang vượt qua cánh rừng khô, bom lửa bất ngờ dội xuống phía trước. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, chắn ngang con đường duy nhất.
Khói đen cuồn cuộn giữa tiếng cây gãy đổ.
Mọi người phải dừng lại.
Nếu không vượt qua kịp, trời sáng máy bay sẽ phát hiện cả đơn vị.
Anh Hòa lao lên trước tìm đường.
Giữa biển lửa đỏ rực, anh dùng cành cây dập từng khoảng cháy nhỏ để mở lối đi cho đồng đội.
Khói làm mắt cay xè, hơi nóng bỏng rát da thịt nhưng anh vẫn không lùi bước.
Cuối cùng cả đơn vị cũng vượt qua được khu rừng trước khi trời sáng.
Nhưng anh Hòa đã kiệt sức vì bỏng nặng.
Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nói:
“Đi tiếp đi…”
Nhiều năm sau, cánh rừng năm ấy đã hồi sinh xanh tốt. Nhưng với những người lính cũ, nơi ấy mãi là ký ức về một người đã đi qua mùa lửa bằng cả tuổi trẻ của mình.


