Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ĐI QUA MÙA XUÂN

Gia Lai23/08/2026Đào Phạm Tú Quyên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐI QUA MÙA XUÂN

Có những con người đi qua lịch sử như một cơn gió. Họ đến, để lại một dấu chân, rồi lại để thời gian, phủ lên dấu chân ấy biết bao lớp bụi. Cũng có những con người, đã đi qua hàng trăm năm, vẫn khiến người đời sau khi nhắc đến tên mình đều bất giác lặng đi một thoáng. Không phải vì họ sống lâu. Mà bởi cuộc đời họ đã sống quá sâu trong lòng dân tộc.

Tôi đã từng nghĩ lịch sử là những con số.

Là năm 1785.

Là năm 1788.

Là mùa xuân Kỷ Dậu năm 1789.

Là những cái tên nằm ngay ngắn trong sách giáo khoa: Nguyễn Huệ, Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Rạch Gầm – Xoài Mút, Ngọc Hồi – Đống Đa...

Tôi từng học thuộc những cái tên ấy để làm bài kiểm tra. Tôi nhớ những chiến thắng, nhớ niên đại, nhớ người anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ. Nhưng tất cả dường như chỉ nằm trên những trang giấy, xa xôi như một câu chuyện của mấy trăm năm trước. Cho đến một ngày, khi đứng giữa miền đất miền Trung đầy nắng gió, tôi chợt tự hỏi: “Nếu những trang sử ấy từng có hơi thở của con người, thì họ đã sống như thế nào?” Tôi bắt đầu tìm lại câu chuyện về Nguyễn Huệ. Và càng đọc, tôi càng nhận ra rằng phía sau cái tên Quang Trung vang dội trong sử sách là một con người đã đi qua những năm tháng đầy biến động. Một con người đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình giữa những cuộc hành quân, những trận chiến và những lựa chọn liên quan đến vận mệnh của đất nước.

Tôi bắt đầu câu chuyện ấy từ miền đất Tây Sơn, Bình Định. Miền Trung trong tôi vốn đã là một vùng đất đặc biệt. Đó là nơi có những dải đất hẹp nằm giữa núi và biển, nơi nắng thường gay gắt, gió thường mạnh và con người từ lâu đã quen với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Có lẽ chính vì thế mà khi đọc về phong trào Tây Sơn, tôi không còn hình dung nó chỉ là một phong trào được ghi trong sách. Tôi thử tưởng tượng những con đường đất năm xưa. Những người nông dân rời mái nhà. Những người trai trẻ rời gia đình. Những người mẹ đứng trước hiên nhà nhìn con lên đường. Và giữa những con người ấy là ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ. Nguyễn Huệ khi ấy chưa phải là Hoàng đế Quang Trung.

Lịch sử thường nhắc đến những vị tướng, những chiến thắng, nhưng phía sau mỗi trận chiến luôn là những cuộc đời bình dị như thế. Những người dân rời ruộng đồng, những người trai trẻ rời gia đình để theo nghĩa quân. Phía sau mỗi người lính là một mái nhà, một người mẹ, một người vợ hoặc một đứa trẻ đang chờ đợi.

Năm 1785, cái tên Rạch Gầm – Xoài Mút xuất hiện trong câu chuyện về Nguyễn Huệ. Trước nguy cơ quân Xiêm can thiệp vào Đại Việt, Nguyễn Huệ đã chỉ huy quân Tây Sơn đánh một trận lớn ở vùng Mỹ Tho và giành thắng lợi. Chiến thắng ấy trở thành một trong những chiến công quân sự nổi bật nhất của ông. Khi đọc đến đoạn này, tôi không chỉ nghĩ đến trận đánh mà tôi còn nghĩ đến là người dân đã sống trong những ngày tháng chiến tranh ấy. Đối với họ, chiến thắng không đơn giản là một dấu mốc trong sách sử. Đó có thể là ngày họ được tiếp tục sống trên quê hương mình, là ngày những người thân có cơ hội trở về, là hy vọng về một cuộc sống bình yên sau những biến động.

Và Nguyễn Huệ đã bắt đầu để lại dấu chân của mình từ những chiến thắng như thế.

Rồi năm 1786. Nguyễn Huệ lại lên đường từ Phú Xuân, ông tiến ra Bắc. Bước chân ấy ngày càng xa quê hương. Tôi nhìn bản đồ và chợt thấy những khoảng cách của thời gian. Ngày nay, chúng ta có thể đi từ miền Trung ra Bắc trong vài giờ. Nhưng với người xưa, đó là những ngày dài trên đường. Đường núi. Sông sâu. Mưa nắng. Những đêm hành quân. Những ngày không biết phía trước sẽ là điều gì. Thử hình dung là một người lính trẻ đi bên cạnh Nguyễn Huệ xem. Có lẽ anh ta cũng có một mái nhà. Có một người mẹ đang chờ. Có một người cha già. Có thể có một người vợ. Và có thể, trước lúc lên đường, anh ta đã từng ngoái đầu nhìn lại. Nhưng rồi anh vẫn đi. Bởi có những thời khắc, con người không thể chỉ sống cho riêng mình. Có những lúc, tình yêu dành cho gia đình phải hòa vào tình yêu dành cho quê hương. Và rồi người lính ấy đã gửi cả tuổi trẻ của mình vào những con đường mà hôm nay chúng ta chỉ cần nhìn trên bản đồ là có thể gọi tên.

Nguyễn Huệ vẫn chưa dừng lại. Năm 1788, một thử thách lớn lại đến với đất nước. Quân Thanh tiến vào Đại Việt. Tại Phú Xuân, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung. Từ đây, người anh hùng áo vải Tây Sơn mang trên mình một trọng trách lớn hơn “Bảo vệ đất nước trước quân xâm lược!”. Tôi vẫn luôn thấy khoảnh khắc ấy thật đặc biệt. Một người vừa bước lên ngai vàng lại lập tức phải bước vào chiến trận. Không có thời gian để tận hưởng quyền lực. Không có những ngày tháng dài để nghỉ ngơi. Phía trước ông là một đất nước đang cần được bảo vệ. Từ núi Bân, Quang Trung lên đường.

Tôi thử tưởng tượng một buổi chiều cuối năm. Gió miền Trung thổi qua những triền núi. Những người lính chuẩn bị hành trang. Những con ngựa sẵn sàng lên đường. Và trước mặt họ là một hành trình dài về phía Bắc, họ đi về phía Thăng Long, đi về phía một mùa xuân mà chính họ chưa biết mình có thể nhìn thấy hay không. Nghĩ đi, lúc ấy không ai biết tương lai sẽ viết gì về mình. Người lính bình thường chắc cũng chẳng nghĩ rằng hàng trăm năm sau sẽ có những thế hệ nhắc đến tên mình. Họ chỉ biết một điều: “Đất nước đang cần họ”. Và họ lên đường.

Rồi mùa xuân Kỷ Dậu năm 1789 đến. Tôi không biết phải gọi mùa xuân ấy bằng cái tên nào. Một mùa xuân của chiến thắng? Một mùa xuân của những người lính? Hay một mùa xuân được đổi bằng những tháng ngày binh lửa? Quân Tây Sơn tiến công quân Thanh. Những trận đánh Ngọc Hồi, Đống Đa đi vào lịch sử. Quang Trung tiến vào Thăng Long sau cuộc hành quân thần tốc. Thăng Long ngày ấy không chỉ là một địa danh. Đó là nơi những người lính hướng về, là nơi người dân chờ đợi, là nơi đất nước được bảo vệ. Và cũng là nơi mùa xuân trở lại.

Mùa xuân, hai chữ mùa xuân luôn khiến người ta không khỏi muốn nếm chút vị ngọt. Bởi vốn mùa xuân là mùa của đoàn tụ, là mùa của những bữa cơm gia đình và những ngày đầu năm mới. Nhưng mùa xuân năm ấy, biết bao người đã phải đi qua chiến tranh để đất nước có được một mùa xuân bình yên. Vì thế, với tôi, mùa xuân Kỷ Dậu không chỉ là mùa xuân của một chiến thắng. Đó còn là mùa xuân của hy vọng. Hy vọng rằng người dân có thể trở lại ruộng đồng. Hy vọng rằng những mái nhà lại có tiếng cười. Hy vọng rằng những người lính có thể trở về với gia đình. Và có lẽ đó cũng là điều mà những người đã đi qua chiến tranh luôn mong muốn: sau tất cả những mất mát, đất nước có thể bình yên.

Và giữa những con người đã đi qua mùa xuân ấy, có một người mà lịch sử vẫn gọi tên Quang Trung.

Nhưng một người anh hùng không thể chỉ sống bằng chiến thắng. Sau chiến tranh là một câu hỏi lớn hơn; ‘Đất nước sẽ đi về đâu?” Quang Trung bắt đầu chú trọng đến việc xây dựng và ổn định đất nước. Những chủ trương về sản xuất, giáo dục, văn hóa, tuyển dụng nhân tài và ngoại giao được đặt ra. Tôi đặc biệt chú ý đến điều ấy. Ông không chỉ muốn thắng một cuộc chiến, ông còn muốn xây dựng một đất nước sau chiến tranh.

Có lẽ đó mới là phần khó khăn nhất.

Chiến thắng có thể được tạo nên trong một trận đánh.

Nhưng hòa bình phải được xây dựng qua từng ngày.

Một cánh đồng phải mất nhiều tháng mới cho một mùa lúa.

Một đứa trẻ phải mất nhiều năm mới trưởng thành.

Một đất nước sau chiến tranh phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hồi sinh.

Nhưng Quang Trung lại không có nhiều thời gian.

Ngày 16 tháng 9 năm 1792, ông qua đời tại Phú Xuân.

Tôi ngồi rất lâu trước dòng lịch sử ấy.

Bốn mươi năm.

Một đời người không quá dài.

Một con người đã đi qua những chiến trường lớn.

Đã làm nên những chiến thắng vang dội.

Đã trở thành hoàng đế.

Rồi ra đi khi những dự định xây dựng đất nước vẫn còn dang dở.

Tôi chợt nghĩ:

Có những người sống rất lâu nhưng dấu chân để lại trên đời lại mờ nhạt.

Có những người sống không dài, nhưng bước chân của họ lại khiến lịch sử nhớ đến hàng trăm năm.

Quang Trung có lẽ là một người như thế.

Hơn hai trăm năm đã trôi qua.

Tôi không còn nghe thấy tiếng vó ngựa của những đoàn quân Tây Sơn.

Không còn nhìn thấy những người lính năm xưa.

Không còn biết người mẹ nào đã đứng bên hiên nhà chờ con trở về.

Những người từng sống trong thời đại ấy đã đi xa.

Nhưng ký ức thì vẫn còn.

Nó nằm trong những địa danh.

Trong những tượng đài.

Trong những câu chuyện.

Trong những trang sách.

Và trong cả chúng tôi – những người trẻ sinh ra khi đất nước đã có hòa bình.

Tôi bắt đầu hiểu rằng, điều đáng quý nhất của việc học lịch sử không phải là nhớ thật nhiều con số.

Mà là biết đằng sau những con số ấy từng có con người.

1785 không chỉ là một năm.

Đó là những con người đã chiến đấu ở Rạch Gầm – Xoài Mút.

1788 không chỉ là một mốc thời gian.

Đó là thời khắc Nguyễn Huệ lên ngôi Quang Trung giữa lúc đất nước đứng trước nguy cơ ngoại xâm.

1789 không chỉ là một năm của chiến thắng.

Đó là mùa xuân mà biết bao người đã góp sức để bảo vệ non sông.

Và 1792 không chỉ là năm Quang Trung qua đời.

Đó là khoảnh khắc một con người khép lại cuộc đời mình, nhưng câu chuyện của ông vẫn tiếp tục được kể.

Tôi là một người trẻ của hôm nay.

Tôi không biết chiến tranh.

Tôi chưa từng nghe tiếng súng giữa một đêm dài.

Tôi chưa từng phải rời quê hương để đi vào một cuộc chiến mà không biết ngày trở lại.

Tôi may mắn được sống trong hòa bình.

Được đến trường.

Được học tập.

Được ngồi dưới một mái nhà an toàn và đọc lại những câu chuyện của cha ông.

Nhưng chính vì được sống trong hòa bình, tôi càng thấy mình cần biết ơn.

Bởi hòa bình không phải là món quà tự nhiên mà có.

Nó là kết quả của những thế hệ đã từng đứng lên khi đất nước cần.

Nguyễn Huệ và những người lính Tây Sơn đã có một thời đại của riêng họ.

Thời đại ấy đòi hỏi họ phải cầm gươm.

Còn thời đại của chúng tôi không đòi hỏi những điều như thế.

Nhưng thời đại nào cũng có một câu hỏi dành cho người trẻ:

Bạn sẽ làm gì với tuổi trẻ của mình?

Tôi nghĩ câu trả lời không nhất thiết phải là những điều lớn lao.

Có thể là học tập tốt hơn.

Sống tử tế hơn.

Có trách nhiệm hơn với gia đình.

Có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

Biết yêu quê hương không chỉ bằng lời nói mà bằng những việc mình có thể làm mỗi ngày.

Bởi nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để giữ lấy đất nước, thì thế hệ hôm nay phải biết dùng tuổi trẻ để làm cho đất nước ấy tốt đẹp hơn.

Tôi vẫn muốn một lần trở lại miền đất Tây Sơn.

Muốn đứng dưới bầu trời miền Trung.

Muốn để gió thổi qua và thử lắng nghe xem thời gian có còn giữ lại điều gì không.

Có thể tôi sẽ chẳng nghe thấy gì.

Chỉ có tiếng gió.

Tiếng lá.

Tiếng bước chân của những người đi đường.

Nhưng biết đâu, trong sự im lặng ấy, tôi lại nghe được một tiếng gọi rất xa.

Không phải tiếng gọi của chiến tranh.

Mà là tiếng gọi của ký ức.

Một lời nhắc rằng từng có những người trẻ đi qua nơi này.

Họ đã từng đứng ở đây.

Từng nhìn lên bầu trời này.

Từng bước trên mảnh đất này.

Và từng gửi lại nơi đây một phần tuổi trẻ của mình.

Nguyễn Huệ đã đi qua miền Trung.

Đi qua Phú Xuân.

Đi qua Tây Sơn.

Rồi từ miền Trung ấy, ông đi về phương Bắc.

Dấu chân của ông đã trải dài qua những năm tháng binh lửa.

Nhưng điều còn lại không chỉ là những chiến thắng.

Điều còn lại là câu chuyện về một con người đã sống giữa một thời đại dữ dội và lựa chọn đứng về phía đất nước.

Bây giờ, khi viết những dòng này, tôi chợt hiểu vì sao chúng ta cần kể lại lịch sử.

Không phải để biến quá khứ thành những tượng đài lạnh lẽo.

Mà để những người đã đi qua quá khứ vẫn có thể trò chuyện với chúng ta.

Quang Trung – Nguyễn Huệ đã không thể bước vào thời đại của tôi.

Nhưng câu chuyện về ông đã bước vào.

Nó đi từ những trang sử đến lớp học.

Từ lớp học đến suy nghĩ của một người trẻ.

Và từ suy nghĩ ấy, nó có thể tiếp tục đi đến một thế hệ khác.

Có lẽ đó chính là cách lịch sử sống.

Không phải bằng những trang giấy đã cũ.

Mà bằng những trái tim còn biết rung động trước những điều đã xảy ra từ rất lâu.

Tôi nghĩ về người đã đi qua mùa xuân.

Ông đã đi qua tuổi trẻ.

Đi qua chiến trận.

Đi qua những tháng năm dữ dội nhất của đất nước.

Và cuối cùng, ông cũng đi qua chính cuộc đời mình.

Nhưng mùa xuân mà ông để lại thì vẫn còn.

Nó nằm trong ký ức của dân tộc.

Trong những câu chuyện được kể lại.

Trong những trang sách mà thế hệ sau vẫn mở ra.

Trong lòng biết ơn của những người hôm nay.

Có lẽ, con người rồi sẽ đi qua.

Thời gian rồi sẽ đi qua.

Những triều đại rồi cũng đi qua.

Nhưng những gì một con người đã làm cho quê hương, nếu được thế hệ sau gìn giữ, sẽ không dễ dàng mất đi.

Tôi đứng giữa miền Trung khi nắng chiều đang dần tắt.

Gió vẫn thổi.

Những con đường vẫn đông người qua lại.

Cuộc sống hôm nay bình yên đến mức đôi khi chúng ta quên rằng đã từng có những ngày tháng không bình yên.

Tôi nhìn về phía xa.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn nghĩ đến những con số trong sách.

Tôi chỉ nghĩ đến một người trẻ đã từng bước đi trên mảnh đất này.

Một người trẻ đã đi qua chiến tranh để đất nước có thêm một mùa xuân.

Một người trẻ đã để lại dấu chân của mình trên lịch sử.

Người ấy đã đi qua.

Nhưng mùa xuân vẫn còn.

Và tôi tự nhủ:

Dấu chân của một con người có thể phai theo năm tháng. Nhưng nếu thế hệ sau còn nhớ, còn kể, còn sống xứng đáng với những gì người đi trước đã trao lại, thì dấu chân ấy sẽ không bao giờ mất.

Bởi lịch sử không chỉ là chuyện của ngày hôm qua.

Lịch sử là lời nhắn gửi của những người đã đi qua dành cho những người đang bước tiếp.

Và hôm nay, đến lượt chúng tôi bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn