Người đi qua năm tháng
Trần Thời sống trong những năm tháng mà thời gian dường như trôi chậm hơn.
Mỗi ngày chiến tranh kéo dài như một năm.
Mỗi lần chia tay đều có thể là lần cuối cùng.
Người lính không biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhưng họ vẫn sống.
Vẫn cười.
Vẫn kể cho nhau nghe những dự định sau hòa bình.
Có người muốn trở về làm ruộng.
Có người muốn đi học.
Có người chỉ muốn được gặp lại mẹ.
Những ước mơ ấy theo họ qua từng năm tháng.
Và khi thời gian trôi qua, chiến tranh cũng trở thành ký ức.
Nhưng những người đã đi qua nó sẽ không bao giờ quên.


