Cựu chiến binh

Người Đi Qua Những Năm Tháng Khốc Liệt

“Người Đi Qua Những Năm Tháng Khốc Liệt” kể về Nguyễn Văn Tạc (sinh năm 1933, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1951. Là người lính bộ binh kiên cường, anh dũng cảm chiến đấu, vượt qua gian khổ và không lùi bước trong những năm tháng thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1951, Nguyễn Văn Tạc—chàng trai mười tám tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến, mỗi người ra đi đều mang theo một niềm tin giản dị: phải giành lại tự do cho quê hương.

Tạc lớn lên trong cảnh nghèo khó, sớm quen với ruộng đồng và những ngày lao động vất vả. Nhưng khi chiến tranh lan rộng, anh hiểu rằng nếu không đứng lên, thì những gì thân thuộc nhất cũng sẽ không còn.

Ngày rời làng, mẹ anh gói cho con trai vài nắm cơm, dặn dò:
“Đi mạnh giỏi… rồi về.”

Tạc không nói nhiều, chỉ cúi đầu, rồi bước đi.

Trong quân ngũ, anh được phân vào đơn vị bộ binh. Những ngày đầu, mọi thứ đều thiếu thốn—từ lương thực đến vũ khí. Nhưng chính trong gian khó, tinh thần của những người lính lại càng trở nên vững vàng.

Những cuộc hành quân xuyên rừng, vượt suối trở thành điều quen thuộc. Đôi chân anh chai sạn, nhưng bước đi ngày càng chắc chắn.

Một trận đánh ác liệt diễn ra khi đơn vị của Tạc nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Đêm xuống, họ lặng lẽ chiếm lĩnh trận địa. Không gian im lặng đến nghẹt thở.

Khi địch tấn công, tiếng súng nổ dồn dập. Ánh lửa bùng lên giữa đêm tối. Tạc cùng đồng đội kiên cường bám trụ, không lùi bước.

Giữa trận đánh, một đồng đội bị thương nằm ngoài vị trí an toàn. Không chần chừ, Tạc lao ra, kéo bạn vào. Đạn bay sát bên, đất đá tung lên, nhưng anh vẫn giữ chặt.

Khi đưa được đồng đội vào nơi trú ẩn, anh quay lại vị trí chiến đấu như chưa có gì xảy ra.

Trận đánh kết thúc khi trời gần sáng. Vị trí vẫn được giữ vững.

Tạc ngồi lặng, lưng tựa vào chiến hào, thở nặng nhọc. Đôi tay còn run, nhưng ánh mắt thì kiên định hơn bao giờ hết.

Những năm tháng sau đó, anh tiếp tục chiến đấu, đi qua nhiều trận đánh, nhiều vùng đất. Từ một chàng trai trẻ, anh trở thành người lính dày dạn, luôn là chỗ dựa cho đồng đội.

Trong ba lô của anh luôn có một nắm đất quê nhà. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, nắm chặt trong tay, như nhắc mình về lý do đã bước vào cuộc chiến này.

Nguyễn Văn Tạc không phải là người nổi bật nhất, nhưng anh là một trong những người không bao giờ lùi bước. Dù trong gian khổ, dù trước hiểm nguy, anh vẫn tiến lên—bằng tất cả ý chí của một người lính.

Giữa những năm tháng hoa lửa, anh là một bước chân bền bỉ—lặng lẽ nhưng vững chắc, góp phần làm nên sức mạnh của cả một thế hệ.

Và những bước chân ấy, dù đã đi qua chiến tranh, vẫn còn in dấu—như minh chứng cho một thời mà con người sống và chiến đấu bằng niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn