Người đi sau cùng
Chiều hôm ấy, đơn vị nhận lệnh di chuyển sang một vị trí mới. Mọi người nhanh chóng thu xếp đồ dùng và lần lượt rời nơi nghỉ. Con đường phía trước còn dài, trời lại đang dần tối.

Chiều hôm ấy, đơn vị nhận lệnh di chuyển sang một vị trí mới.
Mọi người nhanh chóng thu xếp đồ dùng và lần lượt rời nơi nghỉ. Con đường phía trước còn dài, trời lại đang dần tối.
Cu Nâu đi giữa đội hình, vừa bước vừa để ý những người phía sau.
Anh thấy một chiến sĩ trẻ còn khá mệt, bước chân chậm hơn mọi người.
Cu Nâu quay lại:
— Cậu cứ đi từ từ. Tôi đi cùng.
Người bạn nói:
— Cậu lên trước đi, đừng để cả đội phải chờ.
Cu Nâu lắc đầu:
— Không sao. Cứ đi cùng nhau.
Đội hình tiếp tục tiến về phía trước.
Đến một đoạn đường khó đi, người chiến sĩ trẻ lại bước chậm. Cu Nâu vẫn ở phía sau, động viên từng bước.
Phía trước, những người khác đã đi xa hơn.
Tiểu đội trưởng Hòa quay lại nhìn.
Anh hỏi:
— Cu Nâu, sao chưa lên?
Cu Nâu đáp:
— Báo cáo, đồng chí ấy còn mệt. Em đi cùng.
Hòa nhìn hai người rồi nói:
— Được. Giữ sức và theo kịp đội hình.
Cu Nâu gật đầu.
Anh không vội.
Cậu hiểu rằng hành quân không phải một cuộc chạy đua. Điều quan trọng là cả đơn vị cùng đến nơi an toàn.
Khi trời bắt đầu tối, đội hình đã gần đến điểm nghỉ. Những người đi trước lần lượt vào vị trí.
Cu Nâu và người bạn vẫn ở phía sau.
Đến khi người chiến sĩ trẻ đã đi vững hơn, Cu Nâu mới cùng bạn bước nhanh để theo kịp mọi người.
Tiểu đội trưởng Hòa chờ ở phía cuối đường.
Anh nhìn Cu Nâu rồi hỏi:
— Mệt không?
Cu Nâu cười:
— Có ạ.
Hòa gật đầu:
— Nhưng hôm nay cậu làm được một việc rất đúng.
Cu Nâu không hỏi đó là việc gì.
Anh chỉ nhìn người bạn bên cạnh đang thở nhẹ, rồi mỉm cười.
Sau đó, cả hai cùng bước vào nơi nghỉ.
Đêm ấy, Cu Nâu nằm nghĩ mãi về câu chuyện.
Anh nhớ lời cha từng nói:
“Làm việc gì cũng phải biết nghĩ đến người khác.”
Ngày còn ở Quỳnh Đôi, câu nói ấy nghe thật bình thường.
Nhưng trong đời quân ngũ, Cu Nâu mới hiểu hết ý nghĩa của nó.
Có những lúc người ta thể hiện phẩm chất của mình không phải bằng việc đi đầu, mà bằng việc sẵn sàng đi chậm lại để không bỏ người bên cạnh.
Có những người không phải người đầu tiên đến đích.
Nhưng họ là người cuối cùng rời đi sau khi chắc chắn đồng đội của mình đã đi được.
Với Cu Nâu, “người đi sau cùng” không phải là người yếu hơn.
Đó là người hiểu rằng một tập thể chỉ thực sự tiến về phía trước khi không ai bị bỏ lại phía sau.
Và bài học ấy trở thành một phần quan trọng trong cách Cu Nâu sống với đồng đội suốt những năm tháng quân ngũ.



