NGƯỜI ĐI SAU CÙNG
NGƯỜI ĐI SAU CÙNG
Trong mỗi cuộc hành quân, anh Thành luôn là người đi cuối đội hình.
Không ai phân công, cũng chẳng ai yêu cầu, nhưng lần nào anh cũng lặng lẽ khoác ba lô đi sau cùng như một thói quen.
Anh bảo:
“Đi cuối để biết còn đủ anh em.”
Đường Trường Sơn mùa mưa trơn trượt và tối đen. Có những đoạn chỉ cần sơ ý là có thể ngã xuống vực sâu.
Anh Thành thường dừng lại giúp người mang nặng, đỡ thương binh hay nhặt giúp ai đó chiếc bi đông rơi ven đường.
Nhiều đêm hành quân, đồng đội mệt quá ngủ gật khi đang đi.
Anh lại gọi khẽ:
“Cố lên, sắp tới nơi rồi.”
Giọng nói ấy giữa rừng sâu khiến người ta thấy yên tâm lạ thường.
Một lần, đơn vị hành quân qua khu vực bị đánh phá dữ dội.
Pháo sáng bất ngờ rực lên giữa bầu trời.
Tiếng bom nổ dồn dập phía sau đội hình.
Một chiến sĩ trẻ bị thương ngã lại bên đường.
Anh Thành quay lại cõng đồng đội chạy giữa khói bụi và đất đá tung mù mịt.
Người lính ấy được đưa tới nơi an toàn.
Nhưng anh Thành không còn trở lại nữa.
Sau chiến tranh, những người lính năm ấy gặp lại nhau thường vẫn nhắc:
“Ngày đó, có một người luôn đi sau cùng để không ai bị bỏ lại.”



