NGƯỜI ĐI SAU CÙNG
NGƯỜI ĐI SAU CÙNG
Trong mỗi chuyến hành quân, anh Phong luôn là người đi cuối đội hình.
Anh bảo đi sau để biết còn ai tụt lại phía sau không.
Có chiến sĩ đau chân đi chậm, anh nhận mang thêm ba lô.
Có người mệt quá ngồi xuống ven đường, anh đứng đợi rồi động viên:
“Cố thêm chút nữa thôi.”
Đường rừng mùa mưa trơn lầy và tối đen.
Nhiều đêm mọi người chỉ còn nhìn thấy bóng lưng anh thấp thoáng phía sau cùng.
Một chiến sĩ trẻ từng nói:
“Thấy anh đi cuối là thấy yên tâm.”
Một buổi tối cuối năm, đơn vị đang rút khỏi khu vực bị đánh phá thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một thương binh bị ngã lại bên mép dốc.
Anh Phong quay lại cõng đồng đội băng qua bãi đất đầy hố bom.
Người lính ấy sống sót.
Sau chiến tranh, người đồng đội năm ấy vẫn nhớ bóng người lặng lẽ đi sau cùng giữa thời hoa lửa.


