Bài viết

NGƯỜI ĐI SAU CÙNG

Ninh Bình15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mỗi lần hành quân, luôn có một người đi sau cùng.

Người ấy đảm bảo không ai bị bỏ lại phía sau.

Ở đơn vị này, người đó là Dũng.

Dũng đi chậm, quan sát kỹ từng dấu chân, từng tiếng động.

– “Sao cậu không đi nhanh hơn?” – có người hỏi.

Dũng cười:
– “Nhanh thì dễ. Nhưng đi đủ… mới khó.”

Một lần, trong lúc hành quân đêm, một tân binh bị trượt chân, tụt lại phía sau.

Nếu không có Dũng, có lẽ cậu đã lạc.

Dũng quay lại, kéo cậu đứng dậy:
– “Đi cùng tôi.”

Đêm ấy, họ về đến nơi an toàn.

Không ai biết chuyện.

Nhiều năm sau, người tân binh ấy trở thành một cán bộ. Trong một bài phát biểu, anh nói:

– “Trong đời, có những người không đi đầu, không nổi bật… nhưng nếu thiếu họ, chúng ta sẽ không thể đi đến cuối con đường.”

Dũng nghe, chỉ cười.

Anh vẫn là người đi sau cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn