Người đi sau cùng
Đinh Tươ (sinh năm 1930), người Ba Na, quê xã Nam (An Khê, Gia Lai - Kon Tum cũ). Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông công tác tại xã Đông Nam, Huyện 2, đảm nhiệm cương vị Bí thư xã. Tháng 02 năm 1970, trong khi thực hiện nhiệm vụ, ông bị thương bởi đạn bắn vào vai trái và chông đâm vào chân trái. Với tỷ lệ thương tật 27%, ông là một trong những cán bộ cơ sở đã trực tiếp gánh vác nhiệm vụ lãnh đạo phong trào cách mạng ngay tại địa bàn chiến đấu.
Trong chiến tranh, người cán bộ không phải là người đứng phía sau.
Họ thường là người đi đầu khi vận động quần chúng, tổ chức lực lượng.
Nhưng cũng rất nhiều lần, họ là người đi sau cùng.
Đi sau để kiểm tra xem còn ai chưa kịp rút.
Đi sau để chắc rằng công việc đã hoàn thành.
Đi sau để không bỏ lại một đồng đội hay một người dân nào phía sau.
Ông Đinh Tươ, Bí thư xã Đông Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ, là một người như thế.
Giữa núi rừng Tây Nguyên, công việc của một Bí thư xã không chỉ gói gọn trong những cuộc họp hay những bản báo cáo. Ông phải bám cơ sở, giữ mối liên hệ với nhân dân, tổ chức lực lượng, bảo vệ cơ sở cách mạng và động viên mọi người vượt qua những tháng ngày gian khó.
Tháng 2 năm 1970, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, ông bị đạn bắn trúng vai trái và chân trái bị chông đâm xuyên.
Đó là những thương tích của một người đang có mặt ngay giữa nơi hiểm nguy, chứ không phải ở phía sau chiến tuyến.
Sau chiến tranh, vết thương dần thành sẹo.
Nhưng điều còn đọng lại sâu hơn là trách nhiệm mà một người cán bộ đã lựa chọn gánh vác.
Lãnh đạo không chỉ là đưa ra quyết định.
Lãnh đạo còn là sẵn sàng chia sẻ gian khổ với đồng đội, cùng nhân dân vượt qua thử thách và chấp nhận đối mặt với hiểm nguy trước người khác.
Hôm nay, khi nhắc đến những người có công với cách mạng, chúng ta thường nhớ đến những trận đánh lớn.
Nhưng chiến thắng còn được tạo nên từ sự bền bỉ của những cán bộ cơ sở, những người lặng lẽ giữ vững niềm tin của nhân dân giữa bom đạn.
Câu chuyện của ông Đinh Tươ là lời nhắc rằng, phía sau mỗi thắng lợi của cách mạng luôn có những con người âm thầm nhận lấy phần khó khăn nhất.
Họ không chọn đi trước để được nhìn thấy.
Họ chọn đi sau cùng, để bảo đảm không ai bị bỏ lại phía sau.



