Bài viết

Người đi tìm con đường

Ninh Bình16/05/2026Hoàng Văn Trung (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người đi tìm con đường

Năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, một thanh niên trẻ đứng lặng nhìn con tàu chuẩn bị rời bến. Không ai biết rằng quyết định bước lên con tàu ấy sẽ mở ra một hành trình kéo dài hàng chục năm.

Người thanh niên đó chính là Nguyễn Ái Quốc.

Ông ra đi không phải để tìm cuộc sống dễ dàng, mà để tìm một con đường cho dân tộc – con đường thoát khỏi ách đô hộ.

Những năm sau đó, ông làm đủ nghề: phụ bếp trên tàu, công nhân, thợ ảnh… ở nhiều nơi như Pháp, Anh, rồi đến Hoa Kỳ. Cuộc sống vất vả, thiếu thốn, nhưng ông luôn quan sát, học hỏi.

Ông nhận ra rằng: ở đâu cũng có người lao động bị áp bức, và vấn đề không chỉ riêng Việt Nam.

Năm 1919, tại Paris, Nguyễn Ái Quốc gửi bản yêu sách tới hội nghị quốc tế, đòi quyền tự do cho dân tộc Việt Nam. Nhưng yêu cầu ấy không được chấp nhận.

Thất vọng, nhưng không từ bỏ, ông tiếp tục tìm kiếm.

Bước ngoặt đến khi ông tiếp cận với Chủ nghĩa Mác - Lênin. Ông nhận ra đây có thể là con đường giải phóng dân tộc.

Từ đó, ông không chỉ là người yêu nước, mà còn trở thành người chiến sĩ cách mạng với một lý tưởng rõ ràng.

Những năm 1930–1940, ông trở về gần Tổ quốc, hoạt động ở vùng biên giới. Trong hang đá, giữa núi rừng, ông sống giản dị, viết tài liệu, đào tạo cán bộ, chuẩn bị cho một cuộc thay đổi lớn.

Người dân địa phương gọi ông bằng cái tên gần gũi: “Ông Ké”.

Ít ai biết rằng người đàn ông gầy gò, ăn mặc giản dị ấy đang gánh trên vai vận mệnh của cả một dân tộc.

Đến năm 1945, thời cơ đến. Cuộc Cách mạng Tháng Tám thành công, mở ra một kỷ nguyên mới.

Nguyễn Ái Quốc – lúc này với tên gọi Hồ Chí Minh – đứng trước hàng vạn người, đọc bản Tuyên ngôn Độc lập.

Hành trình ấy kéo dài hơn 30 năm.

Từ một người thanh niên ra đi với hai bàn tay trắng, ông đã tìm ra con đường cho cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn