NGƯỜI ĐI TÌM ĐƯỜNG CHO DÂN TỘC
Năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm con đường cứu nước. Từ một chuyến đi tưởng như đơn độc, Người đã trải qua hơn ba mươi năm bôn ba trước khi trở về lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Câu chuyện về Hồ Chí Minh là câu chuyện về một tuổi trẻ mang trong mình khát vọng lớn lao: tìm lại độc lập và tự do cho dân tộc.
Sài Gòn, năm 1911.
Buổi sáng hôm ấy, bến cảng nhộn nhịp người qua lại.
Tàu chuẩn bị rời bến.
Giữa những người công nhân đang làm việc có một người thanh niên tên Nguyễn Tất Thành.
Anh còn rất trẻ.
Trước mắt anh là một chuyến đi dài mà chính anh cũng chưa biết sẽ kéo dài bao lâu.
Anh chỉ biết một điều: đất nước đang mất độc lập, nhân dân đang chịu nhiều đau khổ, và anh muốn tìm một con đường để thay đổi điều đó.
Con tàu từ từ rời bến.
Đất nước nhỏ dần phía sau.
Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Tất Thành cũng mang theo nỗi nhớ quê hương như bất kỳ người con xa xứ nào.
Nhưng anh biết mình phải đi.
Những năm sau đó là một hành trình dài.
Nguyễn Tất Thành đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống và tìm hiểu cuộc sống của những người lao động.
Có những ngày khó khăn.
Có những lúc phải sống xa quê hương trong thời gian rất dài.
Nhưng điều anh luôn suy nghĩ là:
Làm thế nào để dân tộc Việt Nam có thể giành lại độc lập?
Từ Nguyễn Tất Thành, anh trở thành Nguyễn Ái Quốc.
Tên tuổi ấy dần xuất hiện trong phong trào đấu tranh của người Việt Nam ở nước ngoài.
Năm tháng trôi qua, con đường tìm kiếm lời giải cho dân tộc cũng dần rõ hơn.
Năm 1941, sau nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc trở về Việt Nam.
Người trở về Pác Bó, Cao Bằng.
Nơi núi rừng xa xôi ấy trở thành một trong những địa điểm quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Cuộc sống khi ấy rất giản dị.
Một hang đá.
Một con suối.
Những bữa cơm đạm bạc.
Nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn ấy, những công việc chuẩn bị cho tương lai của đất nước vẫn được tiến hành.
Người dành thời gian làm việc, đọc tài liệu, viết và trực tiếp tổ chức phong trào cách mạng.
Một người đã đi qua rất nhiều nơi trên thế giới, cuối cùng trở về sống giữa núi rừng Việt Bắc.
Không phải để tìm kiếm một cuộc sống dễ dàng.
Mà để chuẩn bị cho ngày dân tộc đứng lên giành độc lập.
Mùa thu năm 1945.
Cách mạng Tháng Tám thành công.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Hàng vạn người đứng trước lễ đài.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay.
Sau hơn ba mươi năm kể từ ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng, Người giờ đây đứng trước đồng bào mình.
Hành trình tìm đường cứu nước đã đi đến một dấu mốc lớn.
Nhưng con đường phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn.
Đất nước tiếp tục phải đối mặt với chiến tranh.
Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục cùng nhân dân vượt qua những thử thách ấy.
Nhìn lại cuộc đời Hồ Chí Minh, điều khiến người ta ấn tượng không chỉ là những sự kiện lớn.
Đó còn là hình ảnh một người thanh niên dám rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ để đi tìm câu trả lời cho vận mệnh dân tộc.
Không ai biết chuyến tàu năm 1911 sẽ đưa anh đi đến đâu.
Nhưng anh vẫn bước lên.
Bởi đôi khi, một hành trình lớn bắt đầu từ một quyết định rất giản dị:
Dám bước đi khi chưa biết phía trước sẽ có gì.
Ngày nay, bến Nhà Rồng vẫn còn đó.
Những con tàu vẫn ra vào trên dòng sông.
Nhưng người thanh niên năm xưa đã trở thành một phần quan trọng của lịch sử Việt Nam.
Từ một chuyến đi của tuổi trẻ đến một hành trình của cả dân tộc, câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng:
Ước mơ lớn không tự nhiên trở thành hiện thực. Nó cần lòng tin, sự kiên trì và một người dám bắt đầu.
Và hơn một thế kỷ sau, hình ảnh người thanh niên rời bến Nhà Rồng năm ấy vẫn còn được nhắc nhớ.
Một người ra đi.
Mang theo khát vọng của cả một dân tộc.
Người ấy là Nguyễn Tất Thành – Chủ tịch Hồ Chí Minh.



