Người đi tìm đường cứu nước
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến Nhà Rồng, một người thanh niên Việt Nam mang tên Nguyễn Tất Thành bước lên con tàu để bắt đầu hành trình ra đi tìm con đường cứu nước.
Trước giờ lên tàu, một người bạn hỏi:
— Anh đi xa như vậy, có biết bao giờ mới trở về không?
Nguyễn Tất Thành nhìn về phía quê hương rồi đáp:
— Tôi chưa biết. Nhưng tôi phải đi để tìm xem các nước làm thế nào, rồi trở về giúp đồng bào mình.
Con tàu rời bến.
Từ đó, Nguyễn Tất Thành đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc để kiếm sống và quan sát cuộc sống của người lao động.
Có những ngày rất khó khăn.
Một người bạn hỏi:
— Anh không mệt sao?
Anh trả lời:
— Có chứ. Nhưng nếu muốn tìm được con đường cho dân tộc, mình phải kiên trì.
Trong những năm tháng ở nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc không ngừng học tập, đọc sách, viết báo và tham gia các hoạt động đấu tranh.
Năm 1919, Người gửi bản yêu sách của nhân dân Việt Nam tới Hội nghị Versailles, đòi những quyền tự do và bình đẳng cơ bản cho người Việt Nam.
Sau đó, Người tiếp tục tìm hiểu nhiều học thuyết và con đường cách mạng.
Đến năm 1920, Nguyễn Ái Quốc tìm thấy ở chủ nghĩa Mác – Lênin con đường mà Người tin rằng có thể giúp nhân dân Việt Nam giành độc lập.
Một người đồng chí hỏi:
— Vì sao anh tin đây là con đường phù hợp với Việt Nam?
Nguyễn Ái Quốc trả lời:
— Muốn đất nước được độc lập thì trước hết phải có một con đường đúng và phải dựa vào sức mạnh của nhân dân.
Từ đó, Người tích cực hoạt động để truyền bá tư tưởng cách mạng về Việt Nam.
Năm 1930, dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc, Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập.
Nhiều năm sau, đất nước bước vào những ngày quyết định.
Tháng Tám năm 1945, Cách mạng Tháng Tám thành công.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân và thế giới rằng Việt Nam đã trở thành một nước độc lập.
Một người dân đứng giữa quảng trường xúc động nói:
— Cuối cùng chúng ta cũng có một đất nước tự do!
Người bên cạnh đáp:
— Đó là thành quả của biết bao năm đấu tranh và hy sinh.
Sau ngày độc lập, đất nước vẫn phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Hồ Chí Minh tiếp tục cùng Chính phủ và nhân dân lãnh đạo cuộc kháng chiến, xây dựng đất nước và chăm lo đời sống nhân dân.
Người thường nhắc nhở cán bộ:
— Việc gì có lợi cho dân thì phải hết sức làm. Việc gì có hại cho dân thì phải hết sức tránh.
Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Hồ Chí Minh luôn giữ lối sống giản dị.
Người dành nhiều tình cảm cho thiếu nhi, người lao động và những người có hoàn cảnh khó khăn.
Một em nhỏ hỏi:
— Bác ơi, điều Bác mong muốn nhất là gì?
Người mỉm cười:
— Bác chỉ mong các cháu chăm ngoan, học giỏi, sau này trở thành những người có ích cho đất nước.
Ngày 2 tháng 9 năm 1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời.
Nhưng những tư tưởng, tình cảm và những lời căn dặn của Người vẫn được các thế hệ Việt Nam ghi nhớ.
Nhiều năm sau, một học sinh đứng trước Bến Nhà Rồng và nhìn dòng sông.
Em nghĩ:
Ngày ấy, một người thanh niên đã rời quê hương với hai bàn tay trắng để tìm con đường cứu nước.
Hành trình ấy kéo dài nhiều năm, trải qua vô số gian khổ.
Nhưng chính từ chuyến đi ấy, một con đường mới đã được mở ra cho dân tộc Việt Nam.
BÀI HỌC
Câu chuyện về Hồ Chí Minh giúp chúng ta hiểu giá trị của lòng yêu nước, ý chí học tập và sự kiên trì theo đuổi mục tiêu.
Từ một người thanh niên ra đi tìm đường cứu nước, Người đã dành cả cuộc đời cho độc lập của dân tộc và hạnh phúc của nhân dân.
Qua đó, chúng ta cần biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập, sống giản dị, có trách nhiệm và luôn cố gắng làm những điều có ích cho cộng đồng và đất nước.



