Người Đi Tìm Hình Của Nước-2C1K67VCVB
Người đi tìm hình của nước
Có những cuộc đời khi ngoảnh nhìn lại, ta tưởng như chúng đã được lịch sử sắp đặt từ trước. Nhưng thật ra, phía sau những trang sử vàng son ấy là biết bao đêm dài trăn trở, bao bước chân âm thầm và những lựa chọn mà chỉ một con người có đủ lòng yêu nước, đủ nghị lực mới dám thực hiện. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế.
Thuở thiếu thời, Người mang tên Nguyễn Tất Thành. Sinh ra trên mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống yêu nước, Người lớn lên giữa những câu chuyện về quê hương đang chìm trong cảnh lầm than. Đất nước khi ấy mất độc lập, nhân dân sống dưới ách áp bức của thực dân. Những con đường cứu nước lần lượt được các bậc tiền bối mở ra, nhưng rồi cũng lần lượt gặp bế tắc.
Trong trái tim người thanh niên Nguyễn Tất Thành, câu hỏi về vận mệnh dân tộc ngày một trở nên da diết:
Làm thế nào để nước ta được độc lập? Làm thế nào để đồng bào ta được tự do? Câu hỏi ấy theo Người qua những năm tháng tuổi trẻ.
Người đã chứng kiến nỗi đau của quê hương, nhìn những người dân nghèo phải sống trong cảnh cơ cực, nhìn đất nước mình bị chia cắt và áp bức. Nhưng Người không muốn chỉ đứng nhìn. Người muốn đi. Đi thật xa, đến những đất nước mà kẻ thù của dân tộc từng đặt chân tới, để tận mắt nhìn xem họ sống như thế nào, để tìm một con đường khác cho dân tộc mình.
Năm 1911, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành quyết định rời Tổ quốc.
Ngày 5 tháng 6 năm ấy, tại bến Nhà Rồng, Người bước lên con tàu Amiral Latouche-Tréville với một cái tên giản dị: Văn Ba.
Phía sau Người là quê hương.Phía trước là biển cả mênh mông. Không ai biết chàng trai trẻ ấy sẽ đi đâu, bao giờ trở về, và con đường trước mặt sẽ đưa mình đến nơi nào. Chỉ biết rằng trong hành trang của Người không có vàng bạc, không có quyền lực, cũng chẳng có một tấm bản đồ chỉ rõ con đường phải đi.
Người mang theo một thứ duy nhất: lòng yêu nước.
Con tàu từ từ rời bến. Dòng nước vỗ vào mạn tàu, thành phố dần lùi lại phía sau. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Tất Thành đã nhìn thật lâu về phía đất mẹ. Mảnh đất hình chữ S đang chìm trong đêm dài nô lệ. Những mái nhà thân thuộc, những người dân nghèo, những người đồng bào mà Người thương yêu... tất cả dần khuất sau màn sương.
Nhưng Người không quay lại.
Bởi Người hiểu rằng muốn tìm thấy bình minh cho dân tộc, đôi khi phải dũng cảm bước vào nơi chưa từng có ánh sáng. Từ chuyến đi ấy, Nguyễn Tất Thành đã trải qua biết bao năm tháng gian lao. Người làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống: phụ bếp, quét tuyết, làm thuê... Người đặt chân đến nhiều quốc gia, tận mắt chứng kiến cuộc sống của những người lao động ở các nước phương Tây. Người nhìn thấy đằng sau vẻ hào nhoáng của những thành phố giàu có vẫn là những con người nghèo khổ, những kiếp người bị áp bức.
Mỗi nơi Người đi qua lại giống như một trang sách. Và Người đọc trang sách ấy bằng chính đôi mắt của mình. Người đi qua những đại dương rộng lớn, qua những thành phố xa lạ, qua những mùa đông lạnh giá. Có những ngày tuyết phủ trắng trời, có những đêm Người chỉ có một góc nhỏ để nghỉ ngơi. Nhưng dù ở đâu, trong tâm trí Người vẫn luôn có hình bóng quê hương.
Đó là một đất nước nhỏ bé nhưng kiên cường. Đó là những người dân cần cù nhưng đang chịu cảnh mất nước. Đó là người mẹ, người cha, người nông dân, người công nhân và biết bao đồng bào đang chờ một ngày được sống dưới bầu trời tự do.
Có lẽ chính trong những năm tháng bôn ba ấy, tình yêu nước trong Người đã không còn chỉ là một tình cảm của riêng trái tim, mà dần trở thành một lý tưởng lớn lao của cuộc đời.
Năm tháng trôi đi.
Người thanh niên năm nào ở bến Nhà Rồng đã trở thành một người cách mạng.
Năm 1919, với tên gọi Nguyễn Ái Quốc, Người gửi tới Hội nghị Versailles bản yêu sách đòi quyền tự do, bình đẳng cho nhân dân Việt Nam. Một tiếng nói từ một dân tộc thuộc địa đã vang lên giữa chính trường quốc tế.
Rồi Người tìm thấy ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin.
Khoảnh khắc ấy có ý nghĩa như một người đi trong đêm dài bỗng nhìn thấy phía chân trời một vệt sáng.
Nguyễn Ái Quốc nhận ra rằng đây chính là con đường có thể đưa dân tộc Việt Nam đến độc lập, đưa người lao động đến tự do và hạnh phúc.
Nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng. Nó được đánh đổi bằng những năm tháng hoạt động cách mạng đầy hiểm nguy, bằng những lần bị bắt, những ngày tháng tù đày, những cuộc chia ly và cả những mất mát không thể gọi thành tên.
Thế nhưng Người vẫn đi. Bởi từ ngày rời bến Nhà Rồng, Người đã lựa chọn một con đường mà không còn chỗ cho sự riêng tư, không còn chỗ cho những ước mơ nhỏ bé của riêng mình.
Người đã dành cả cuộc đời cho một ước mơ lớn hơn:
Đất nước được độc lập, nhân dân được tự do, ai cũng có cơm ăn, áo mặc và được sống trong hòa bình.
Hơn ba mươi năm sau ngày ra đi, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc. Con đường năm xưa đã đưa Người đi qua những đại dương, những lục địa và những tháng ngày vô tận. Nhưng cuối cùng, con đường ấy lại trở về với nơi bắt đầu: Việt Nam.
Năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, giữa biển người Hà Nội, Người đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Giọng Người vang lên giữa trời thu:
“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập.”
Khoảnh khắc ấy, có lẽ bóng dáng chàng thanh niên Văn Ba năm nào cũng trở về. Vẫn là con người ấy. Vẫn là tình yêu đất nước ấy.
Chỉ khác rằng sau hơn ba mươi năm, chuyến đi tìm đường cứu nước đã đưa Người trở về cùng một con đường độc lập cho dân tộc.
Nhìn lại cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh, ta càng hiểu rằng những điều vĩ đại đôi khi bắt đầu từ một quyết định rất giản dị: dám bước đi.
Người đã bước lên con tàu năm ấy khi trong tay gần như chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Nhưng Người mang theo một trái tim không bao giờ chịu khuất phục và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của dân tộc.
Bến Nhà Rồng ngày ấy giờ đây vẫn đứng bên dòng sông.
Sóng nước vẫn trôi. Những con tàu vẫn ra vào. Nhưng người thanh niên năm xưa đã trở thành một phần bất tử của lịch sử Việt Nam.
Và có lẽ, mỗi khi nhìn dòng sông lặng lẽ chảy về phía biển, ta lại nhớ đến một con người đã từng đứng bên bến cảng ấy, nhìn về phía chân trời xa lạ và tự hỏi mình phải làm gì cho Tổ quốc.
Người đã đi.
Đi qua những đại dương. Đi qua những năm tháng gian lao. Đi qua cả những thử thách khắc nghiệt nhất của lịch sử. Để rồi cuối cùng, Người tìm thấy con đường đưa dân tộc mình đến gần hơn với hai tiếng tự do.
Đó không chỉ là một chuyến đi.
Đó là hành trình của một con người đi tìm con đường cho cả một dân tộc.



