NGƯỜI ĐI TÌM NƯỚC
NGƯỜI ĐI TÌM NƯỚC
Mùa khô ở chiến trường khắc nghiệt đến mức nhiều con suối cạn trơ đáy. Có những ngày cả đơn vị chỉ còn vài bi đông nước chia nhau từng ngụm.
Anh Tài được giao nhiệm vụ tìm nguồn nước.
Công việc ấy nguy hiểm hơn mọi người nghĩ, bởi nhiều con suối nằm gần khu vực địch kiểm soát.
Mỗi sáng tinh mơ, anh lại mang theo chiếc can nhôm lặng lẽ đi sâu vào rừng.
Anh thuộc từng mạch nước nhỏ chảy qua khe đá.
Có lần anh tìm được một vũng nước nhỏ dưới chân núi. Anh vui như bắt được vàng.
“Nước đây rồi!” anh gọi lớn.
Nhờ nguồn nước ấy, cả đơn vị vượt qua những ngày khô hạn khắc nghiệt nhất.
Một buổi chiều, khi đang gùi nước trở về, anh gặp một thương binh bị lạc đơn vị nằm bên sườn núi.
Anh để lại toàn bộ nước cho người lính ấy rồi dìu đồng đội đi suốt đêm.
Khi về tới nơi, anh gần như kiệt sức.
Ít lâu sau, trong một lần đi tìm nước khác, anh mãi mãi không quay lại nữa.
Sau chiến tranh, mạch nước nơi anh từng tìm thấy vẫn chảy qua khe đá giữa rừng.
Người dân quanh vùng gọi đó là “suối người lính”.
Bởi có người đã dùng cả tuổi trẻ để đổi lấy từng giọt nước cho đồng đội giữa thời hoa lửa.


