Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người đi tìm sự bình yên dưới lòng đất

Vĩnh Long06/08/2026Phường Sa Huỳnh (Đoàn phường Sa Huỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cao Văn Khang sinh năm 1944 tại Thanh Hóa, trong một vùng quê nơi những con người quen với sự cần cù và ý chí vượt qua khó khăn. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ, trở thành người lính công binh.

Khác với những người trực tiếp cầm súng trên tuyến đầu, nhiệm vụ của người lính công binh nhiều khi diễn ra trong lặng lẽ. Họ đối mặt với những nguy hiểm không nhìn thấy, nằm sâu trong lòng đất sau những trận bom.

Khi được điều động làm Trung đội phó công binh đảo Cồn Cỏ, Cao Văn Khang nhận nhiệm vụ rà phá bom mìn, bom nổ chậm – một công việc đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và lòng dũng cảm đặc biệt.

Cồn Cỏ giữa biển khơi là một vị trí quan trọng trong cuộc chiến đấu bảo vệ miền Trung. Hòn đảo nhỏ nhiều lần hứng chịu những đợt đánh phá dữ dội. Sau mỗi trận bom, mặt đất lại xuất hiện những hố sâu và những quả bom chưa phát nổ nằm rải rác quanh các công sự, đường đi, nơi sinh hoạt của bộ đội.

Với người lính công binh, trận chiến đôi khi bắt đầu khi tiếng máy bay đã im.

Buổi sáng sau một trận oanh tạc, Cao Văn Khang cùng đồng đội có mặt tại khu vực bị đánh phá. Ông quan sát từng dấu vết trên mặt đất, xác định vị trí nguy hiểm rồi phân công anh em xử lý.

Một chiến sĩ trẻ nhìn quả bom còn nằm dưới đất, khẽ hỏi:

– Anh Khang, nếu nó phát nổ thì sao?

Ông trả lời bình tĩnh:

– Vì có nguy hiểm nên mới cần người làm công việc này. Nhưng phải nhớ, công binh không được phép chủ quan. Mỗi bước đi phải tính trước.

Đối với ông, lòng dũng cảm không có nghĩa là coi thường hiểm nguy. Người lính công binh phải biết sợ để cẩn trọng, phải hiểu sự nguy hiểm để bảo vệ đồng đội.

Trong những năm làm nhiệm vụ trên đảo, Cao Văn Khang cùng lực lượng công binh nhiều lần rà phá bom mìn, bom nổ chậm, giải phóng những khu vực nguy hiểm, bảo đảm an toàn cho bộ đội xây dựng trận địa và sinh hoạt.

Những quả bom được xử lý thành công không tạo ra tiếng vang như một trận đánh, nhưng phía sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ là sự sống được bảo vệ. Những con đường trên đảo được mở ra, những công sự được xây dựng, những người lính có thể yên tâm chiến đấu – tất cả đều có sự đóng góp của những người công binh âm thầm.

Ngoài việc bảo đảm an toàn, ông cùng đồng đội còn thu hồi hàng tấn thuốc nổ phục vụ nhiệm vụ của đơn vị. Từ những vật liệu tưởng như chỉ mang đến nguy hiểm, người lính công binh đã biết tận dụng để phục vụ cho cuộc chiến đấu chung.

Có người từng hỏi ông điều gì khiến ông có thể gắn bó với công việc nguy hiểm ấy lâu đến vậy.

Ông chỉ nói:

– Người lính có nhiều cách để bảo vệ Tổ quốc. Có người ở trận địa bắn trả máy bay, có người giữ đường, giữ cầu. Còn chúng tôi giữ sự an toàn cho đồng đội.

Sau những năm tháng trên đảo Cồn Cỏ, cái tên Cao Văn Khang gắn với hình ảnh một người lính công binh kiên trì, cẩn trọng và trách nhiệm.

Câu chuyện của ông không có những khoảnh khắc ồn ào của chiến thắng, mà là câu chuyện về những phút giây lặng lẽ giữa hiểm nguy. Đó là hình ảnh những người lính đi trước một bước, dọn sạch nguy hiểm để đồng đội có thể tiến lên – những con người góp phần giữ gìn sự bình yên từ chính nơi bom đạn từng đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người đi tìm sự bình yên dưới lòng đất | Câu chuyện thời hoa lửa