NGƯỜI ĐIỀU KHIỂN NHỮNG "MẠCH MÁU" DƯỚI LÀN ĐẠN
NGƯỜI ĐIỀU KHIỂN NHỮNG "MẠCH MÁU" DƯỚI LÀN ĐẠN
Ga Ninh Bình những năm 1965 - 1972 là một trong những mục tiêu đánh phá hủy diệt của không quân Mỹ trên tuyến đường sắt huyết mạch Bắc - Nam. Nhiệm vụ của địch rất rõ ràng: Cắt đứt sự chi viện từ miền Bắc cho chiến trường miền Nam ngay tại cửa ngõ phía Nam Thủ đô.
Ông Lộc không phải là người trực tiếp cầm súng cao xạ bắn máy bay, ông là người bẻ ghi. Công việc nghe có vẻ đơn giản nhưng tại Ga Ninh Bình thời đó, mỗi lần bẻ ghi là một lần đánh cược với tử thần.
Khi tiếng còi báo động rú lên, trong khi mọi người sơ tán xuống hầm, thì những người như ông Lộc phải lao ra phía các cụm ghi. Tại sao? Vì nếu không có người điều khiển, các đoàn tàu chở vũ khí, lương thực sẽ bị kẹt lại trên đường ray, biến thành những "bia tập bắn" khổng lồ cho máy bay Mỹ.
Có những đêm, ga Ninh Bình bị đánh tan nát, đường ray biến dạng, hệ thống điều khiển bị tê liệt hoàn toàn. Ông Lộc và đồng đội phải dùng tay không và xà beng để bẻ ghi thủ công dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão bọc kín bằng giấy đỏ để tránh bị địch phát hiện từ trên không.
Để đảm bảo tàu chạy qua an toàn, ông phải áp tai xuống đường ray để nghe độ rung của bánh tàu, đoán khoảng cách và tốc độ trong màn đêm đặc quánh. Đôi bàn tay ông luôn trong tình trạng rách da, thâm tím vì va đập với sắt thép lạnh lẽo trong mùa đông miền Bắc, nhưng "mạch máu" đường sắt không bao giờ được phép ngừng chảy.
Khi hòa bình lập lại, ga Ninh Bình được xây dựng lại to đẹp hơn. Những người như ông Lộc lại lặng lẽ trở về với công việc bình thường, rồi nghỉ hưu trong sự tĩnh lặng của một ngõ nhỏ tại thành phố Ninh Bình.
Tiếng còi tàu và tiếng bom rơi năm xưa vẫn ám ảnh ông trong những đêm trái gió trở trời. Ông không cần sự tung hô, ông chỉ mong những đoàn tàu ngày nay được chạy bình yên trên những dải đường ray mà ông và đồng đội đã dùng máu để bảo vệ.


