Người Đoàn Viên Ấy
Năm tháng trôi qua, những con đường hôm nay đã bình yên, màu áo xanh thanh niên vẫn tung bay trong nắng mới. Nhưng đâu đó trong ký ức của dân tộc, vẫn còn vang vọng một câu nói của người thanh niên tuổi đôi mươi – Lý Tự Trọng.
Năm tháng trôi qua, những con đường hôm nay đã bình yên, màu áo xanh thanh niên vẫn tung bay trong nắng mới. Nhưng đâu đó trong ký ức của dân tộc, vẫn còn vang vọng một câu nói của người thanh niên tuổi đôi mươi – Lý Tự Trọng.
Ngày ấy, đất nước chìm trong cảnh lầm than. Những người yêu nước phải hoạt động bí mật, đối mặt với hiểm nguy từng ngày. Giữa thời hoa lửa ấy, một chàng trai trẻ mang trong mình trái tim nóng bỏng và niềm tin mãnh liệt vào cách mạng đã bước lên phía trước.
Lý Tự Trọng khi ấy còn rất trẻ. Tuổi đời chưa nhiều, nhưng lý tưởng thì lớn lao. Anh tham gia hoạt động cách mạng, làm công tác liên lạc, tuyên truyền và bảo vệ những người đồng chí của mình. Mỗi nhiệm vụ đều có thể phải đánh đổi bằng tính mạng, nhưng anh chưa bao giờ lùi bước.
Một ngày nọ, trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn, khi thực dân Pháp tìm cách bắt giữ một cán bộ cách mạng đang diễn thuyết trước đồng bào, Lý Tự Trọng đã dũng cảm đứng lên bảo vệ đồng chí.
Tiếng súng vang lên giữa đám đông.
Người thanh niên trẻ bị bắt.
Từ giây phút ấy, trước mắt anh là những ngày tháng tù đày và tra tấn. Kẻ thù tìm mọi cách buộc anh khai báo tổ chức, đồng đội và những người hoạt động cách mạng.
Nhưng trước những đòn roi và sự đe dọa, Lý Tự Trọng vẫn giữ vững lòng mình.
Anh hiểu rằng phía sau mình không chỉ là những người đồng chí, mà còn là niềm tin của cả một thế hệ thanh niên đang khao khát một ngày đất nước được tự do.
Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, anh vẫn bình tĩnh. Người thanh niên ấy không khóc cho số phận của mình. Anh chỉ tiếc rằng mình chưa thể tiếp tục chiến đấu lâu hơn cho Tổ quốc.
Khi bước ra pháp trường, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang. Tuổi trẻ của anh dừng lại ở đó, nhưng lý tưởng mà anh lựa chọn thì không bao giờ dừng lại.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã biến một người thanh niên thành biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần dấn thân của tuổi trẻ Việt Nam.
Nhiều năm sau, những thế hệ thanh niên nối tiếp nhau khoác lên mình màu áo xanh. Họ đi đến những vùng quê xa xôi, xây cầu, làm đường, giúp đỡ người dân, tham gia hoạt động cộng đồng và góp sức dựng xây đất nước.
Có thể họ không còn phải cầm súng giữa chiến trường như thế hệ Lý Tự Trọng.
Nhưng mỗi khi đứng trước khó khăn, họ vẫn nhớ đến người đoàn viên năm nào.



