Người đoàn viên đầu tiên ‘Anh hùng Lý Tự Trọng’
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã tạc ghi tên tuổi của biết bao người anh hùng ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, tựa như những đóa hoa sen ngát hương giữa bùn lầy gian khổ. Nếu như trong thơ ca, chúng ta từng bắt gặp một Kim Đồng can trường hay một Võ Thị Sáu hiên ngang trước họng súng quân thù, thì trong trang sử vàng của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, cái tên Lý Tự Trọng luôn chói lọi như một vì sao dẫn lối. Anh chính là người đoàn viên đầu tiên, người thiếu niên quả cảm đã dùng máu xương v

Anh hùng Lý Tự Trọng (1914–1931), người thanh niên mang bí danh Trọng "con", là biểu tượng bất tử và là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của cách mạng Việt Nam. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, anh sớm được tổ chức tin tưởng cử đi học tập tại Trung Quốc và vinh dự được Bác Hồ trực tiếp dìu dắt, giáo dục. Với trí thông minh xuất chúng và sự nhạy bén hiếm có, anh thông thạo nhiều ngoại ngữ và trở thành mắt xích liên lạc huyết mạch, đảm bảo sự thông suốt giữa các tổ chức cách mạng trong và ngoài nước. Năm 1929, khi trở về hoạt động tại Sài Gòn – vùng đất đang chịu sự kìm kẹp gắt gao của thực dân Pháp, Lý Tự Trọng đã không quản hiểm nguy để vận động, tập hợp lực lượng thanh niên và chuyển giao các tài liệu quan trọng của Đảng.
Dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời hoạt động của anh chính là lòng quả cảm vô song trước kẻ thù. Tại buổi mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái diễn ra vào tháng 2 năm 1931, khi tên mật thám Le Grand định bắt giữ cán bộ đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã quyết đoán nổ súng tiêu diệt hắn để bảo vệ đồng đội. Anh bị bắt và bị giam cầm tại nhà tù Khám Lớn Sài Gòn, nơi thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn tàn bạo nhất hòng khuất phục ý chí của người chiến sĩ trẻ. Tuy nhiên, trước những đòn roi và cùm xích, anh vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, không một lời khai báo. Hình ảnh người thanh niên 17 tuổi dõng dạc tuyên bố trước tòa án thực dân: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" đã trở thành chân lý, là kim chỉ nam cho lý tưởng sống của bao thế hệ trẻ. Ngày 21/11/1931, anh hiên ngang bước lên máy chém, hát vang bài "Quốc tế ca" cho đến giây phút cuối cùng, để lại một tượng đài rực rỡ về lòng yêu nước và tinh thần tự do cho dân tộc Việt Nam.



