Người đoàn viên đầu tiên và lời thề bất tử của tuổi trẻ
Cuộc đời và tinh thần kiên trung của người thanh niên anh hùng Lý Tự Trọng, người đã ngã xuống ở tuổi 17 cùng câu nói lịch sử soi đường cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, anh Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) sớm được tiếp thu lý tưởng cách mạng. Ngay từ khi còn rất trẻ, anh đã được cử sang nước ngoài học tập và tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Đến năm 1929, anh trở về Sài Gòn với nhiệm vụ làm liên lạc, vận động thanh niên và liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ.
Giữa chốn Sài Gòn đô hội đầy mật thám giăng lối, người thanh niên ấy luôn mưu trí, dũng cảm vượt qua bao vòng kiểm soát để chuyển giao tài liệu, bảo vệ cán bộ cách mạng. Tháng 2 năm 1931, trong một buổi diễn thuyết tuyên truyền cách mạng tại sân vận động Mép, để bảo vệ đồng chí của mình trước sự vây bắt của tên mật thám Pháp, Lý Tự Trọng đã nổ súng tiêu diệt địch và không may bị bắt ngay sau đó.
Những ngày tháng trong khám lớn Sài Gòn, kẻ thù đã dùng mọi trận đòn tra tấn dã man cùng những lời dụ dỗ nhằm khuất phục người chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, câu trả lời chúng nhận lại chỉ là sự im lặng kiên cường và ánh mắt rực lửa hy vọng. Trước tòa án thực dân, khi bị quy kết tội lỗi, anh đã khảng khái đáp lại bằng một câu nói đã trở thành tuyên ngôn sống của muôn đời sau: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Ngày 20 tháng 11 năm 1931, anh Lý Tự Trọng hy sinh khi mới vừa tròn 17 tuổi. Sự ra đi của anh không phải là kết thúc, mà là ngọn đuốc rực sáng tiên phong, tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ thanh niên Việt Nam đứng lên đấu tranh giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.



