NGƯỜI ĐỐC BINH CỦA ĐỒNG THÁP MƯỜI Câu chuyện về Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều
NGƯỜI ĐỐC BINH CỦA ĐỒNG THÁP MƯỜI
Câu chuyện về Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều
Nguyễn Tấn Kiều là một trong những thủ lĩnh nghĩa quân gắn với Đồng Tháp Mười trong cuộc kháng chiến chống Pháp thế kỷ XIX.
Ông cùng Thiên hộ Võ Duy Dương xây dựng căn cứ và tổ chức lực lượng tại vùng Đồng Tháp Mười.
Gò Tháp trở thành một địa điểm quan trọng của nghĩa quân.
Nhưng phía sau một người chỉ huy luôn có cả một vùng quê.
Có những người dân góp lương thực.
Có những người giúp nghĩa quân liên lạc.
Có những người che chở cho người hoạt động.
Cuộc kháng chiến vì thế không chỉ là chuyện của những người cầm vũ khí.
Đó là sự gắn kết giữa nghĩa quân và nhân dân.
Bảo tàng Đồng Tháp xác nhận Gò Tháp từng là đại bản doanh của nghĩa quân do Thiên hộ Võ Duy Dương và Đốc binh Nguyễn Tấn Kiều lãnh đạo.
Ngày nay, khi đứng giữa Đồng Tháp Mười, thật khó hình dung những gì đã diễn ra ở vùng đất này hơn một thế kỷ trước.
Nhưng tên tuổi Nguyễn Tấn Kiều vẫn còn được nhắc đến.
Bởi ông là một phần của câu chuyện về một vùng đất từng đứng lên bảo vệ mình.
---
9. NGƯỜI BẠN CHIẾN ĐẤU CỦA THỐNG LINH
Câu chuyện về Thống Bình
Trong lịch sử thường có những nhân vật được ghi lại rất đầy đủ.
Nhưng cũng có những người chỉ còn lại một cái tên.
Thống Bình là một trong những trường hợp như vậy.
Bảo tàng Đồng Tháp cho biết đền thờ Tam vị đại thần ở Mỹ Tân, Cao Lãnh thờ Thống Linh, Thống Bình và Thống Chiếu. Theo tư liệu gia tộc, Thống Bình và Thống Chiếu là hai nghĩa sĩ cùng chiến đấu chống Pháp với Thống Linh và cùng hy sinh năm 1865. Hiện chưa tìm được tài liệu đầy đủ về thân thế và gia đình của hai ông.
Chính điều đó khiến câu chuyện về Thống Bình càng đặc biệt.
Chúng ta không biết nhiều về tuổi thơ của ông.
Không biết ông từng làm nghề gì.
Không biết gia đình ông ra sao.
Nhưng chúng ta biết một điều:
Ông đã đứng lên cùng những người con khác của Đồng Tháp Mười.
Và khi thời khắc khó khăn nhất đến, ông không rời bỏ đồng đội.
Tên tuổi ông được đặt cạnh Thống Linh và Thống Chiếu trong ký ức của nhân dân.
Có lẽ đó là cách lịch sử đôi khi ghi nhớ một con người.
Không cần biết quá nhiều về cuộc đờ
i riêng.
Chỉ cần biết rằng:
Khi quê hương cần, ông đã có mặt.



