Người đội phó TNXP trong 12 ngày đêm lửa đạn
Người đội phó TNXP trong 12 ngày đêm lửa đạn
Thành phố Bắc Giang một chiều tháng Bảy.
Ngồi trong căn phòng làm việc của Hội Cựu Thanh niên xung phong tỉnh, ông Nguyễn Công Thiêm nhẹ nhàng nâng chén trà nóng. Mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày cuối năm 1972, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự xúc động.
Ông bảo:
· Đó là những ngày mà chúng tôi sống từng giờ, từng phút với bom đạn.
Tháng 5 năm 1972, khi đang là Phó Bí thư Đoàn các cơ quan tỉnh Hà Bắc, ông nhận quyết định điều động tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông được phân công làm Đội phó Đội Thanh niên xung phong 245 Nguyễn Văn Cừ.
Nhiệm vụ của đơn vị là vận chuyển hàng hóa, vũ khí và lương thực từ ga Yên Viên sang ga Gia Lâm để tiếp tục đưa vào chiến trường miền Nam.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng đó là một công việc luôn phải đối mặt với bom đạn.
Những đoàn tàu chở hàng quân sự luôn là mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ.
Ông Thiêm nhớ lại:
· Ban ngày địch đánh phá. Ban đêm chúng tôi lại tranh thủ chuyển hàng. Có hôm vừa dỡ xong toa hàng thì còi báo động vang lên.
Công việc của thanh niên xung phong khi ấy hoàn toàn thủ công.
Những bao gạo nặng hàng chục cân.
Những thùng đạn.
Những kiện hàng quân nhu.
Tất cả đều được chuyển bằng sức người.
Có những đêm hàng trăm thanh niên xung phong đứng thành hàng dài dưới ánh đèn được che kín.
Người chuyền tay người.
Không ai được phép nghỉ.
Không ai được phép chậm trễ.
Bởi mỗi kiện hàng chậm một giờ đồng hồ có thể ảnh hưởng đến chiến trường ở phía Nam.
Ngày 18 tháng 12 năm 1972.
Tin báo động liên tục dồn dập truyền về.
Không quân Mỹ mở cuộc tập kích chiến lược quy mô lớn vào miền Bắc.
Bầu trời Hà Nội đỏ rực ánh lửa.
Tiếng bom vọng tới tận các khu ga.
Ông Thiêm kể:
· Chúng tôi hiểu rằng đây là trận đánh rất lớn. Ai cũng xác định tinh thần có thể hy sinh bất cứ lúc nào.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian mà ông không thể nào quên.
Bom đạn đánh phá liên tục.
Nhiều đoạn đường sắt bị hư hỏng.
Các đoàn tàu phải thay đổi giờ chạy.
Có chuyến vừa đến ga thì báo động.
Tất cả phải tạm dừng để xuống hầm trú ẩn.
Khi máy bay đi qua, mọi người lại lập tức quay trở lại làm việc.
Không cần ai nhắc nhở.
Không cần ai động viên.
Tất cả đều hiểu nhiệm vụ của mình.
Ông kể rằng trong đơn vị có rất nhiều thanh niên chỉ mới mười tám, đôi mươi.
Có người vừa nhận giấy báo nhập học.
Có người đã chuẩn bị cưới vợ.
Nhưng tất cả đều gác lại việc riêng.
Điều khiến ông nhớ nhất là tinh thần đoàn kết của đồng đội.
Một lần giữa đêm, khi đang bốc dỡ hàng tại khu vực ga Yên Viên, tiếng còi báo động vang lên.
Mọi người lập tức chạy xuống hầm.
Sau đợt ném bom, đơn vị quay lại hiện trường.
Nhiều kiện hàng bị đổ tung.
Một số toa tàu hư hỏng.
Ai nấy đều mệt mỏi sau nhiều giờ làm việc liên tục.
Nhưng rồi một tiếng hô vang lên:
· Còn hàng là còn chuyển!
Thế là mọi người lại bắt tay vào việc.
Người khiêng.
Người kéo.
Người sắp xếp.
Người kiểm đếm.
Cả khu ga sáng rực bởi tinh thần quyết tâm của những người trẻ tuổi.
Trong suốt 12 ngày đêm chiến dịch, đơn vị khoảng 500 thanh niên xung phong của ông đã vận chuyển được hơn 21.000 tấn vũ khí và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Con số ấy ngày nay nghe qua có thể chỉ là một thống kê.
Nhưng với những người trong cuộc, đó là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu.
Có những người bị thương.
Có những người mãi mãi không trở về.
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước thống nhất.
Ông Thiêm trở về quê hương.
Mang theo những tấm huân chương và ký ức của tuổi trẻ.
Nhiều năm sau, khi giữ cương vị Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong tỉnh Bắc Giang, ông tiếp tục dành tâm huyết chăm lo cho đồng đội cũ. Ông cùng hội vận động nguồn lực hỗ trợ nhiều cựu thanh niên xung phong có hoàn cảnh khó khăn, xây nhà tình nghĩa và giúp đỡ những người từng cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.
Khi được hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất sau hơn nửa thế kỷ, ông im lặng vài giây rồi nói:
· Chúng tôi không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận. Nhưng chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể để những người ở tiền tuyến có đủ đạn dược, lương thực mà chiến đấu.
Ngoài cửa sổ, thành phố Bắc Giang hôm nay bình yên dưới nắng.
Những đoàn tàu vẫn ngày ngày lăn bánh.
Không còn tiếng bom.
Không còn còi báo động.
Nhưng ký ức về những đêm trắng ở ga Yên Viên năm 1972 vẫn sống mãi trong lòng người đội phó thanh niên xung phong năm nào.
Bởi đó là những năm tháng mà một thế hệ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.



