Bài viết

Người Đợi Tàu Ở Ga Cuối

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Đợi Tàu Ở Ga Cuối

Nhà ga nhỏ nằm bên một cánh đồng miền Bắc.

Suốt nhiều năm chiến tranh, cứ mỗi tháng vài lần, bà cụ Lý lại chống gậy ra ga ngồi từ sáng đến chiều.

Người bán nước ở ga quen mặt đến mức không cần hỏi.

Ai cũng biết bà đang đợi con trai.

Anh đi bộ đội từ năm 1968.

Những lá thư đầu tiên còn đều đặn.

Sau đó thưa dần.

Rồi mất hẳn.

Không ai biết anh còn sống hay đã hy sinh.

Nhưng bà cụ chưa bao giờ tin con mình đã mất.

Mỗi lần có đoàn tàu dừng bánh, bà lại chống gậy đứng dậy nhìn từng gương mặt bước xuống.

Có lần người ta hỏi:

— Nếu cậu ấy về thật, liệu bà còn nhận ra không?

Bà cười.

— Mẹ nào mà chẳng nhận ra con.

Năm 1978, một đoàn cựu chiến binh từ miền Nam trở về.

Trong dòng người bước xuống sân ga hôm ấy có một người đàn ông gầy gò chống nạng.

Mái tóc anh đã điểm bạc dù mới ngoài ba mươi.

Anh đứng lặng giữa sân ga.

Bà cụ nhìn anh rất lâu.

Rồi buông cây gậy xuống.

— Thằng Tâm...

Người đàn ông run rẩy.

— Mẹ...

Những người có mặt hôm ấy kể rằng họ chưa từng thấy cuộc đoàn tụ nào khiến nhiều người khóc đến vậy.

Mười năm chờ đợi.

Hàng trăm chuyến tàu.

Cuối cùng người mẹ cũng đợi được đứa con của mình trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn