NGƯỜI ĐỘI TRƯỞNG CỦA NÚI RỪNG BA TƠ
Câu chuyện kể về Phạm Kiệt, người con của quê hương Quảng Ngãi, Đội trưởng đầu tiên của Đội Du kích Ba Tơ. Trong những ngày tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông cùng đồng đội vượt qua khó khăn, gian khổ để đứng lên đấu tranh giành độc lập. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và trách nhiệm của một người con đối với quê hương.

Tôi sinh ra trong thời bình nên chiến tranh đối với tôi chỉ được biết qua sách vở và những câu chuyện của thế hệ đi trước.
Khi tìm hiểu về lịch sử quê hương Quảng Ngãi, tôi biết đến Phạm Kiệt, người con của vùng đất Sơn Tịnh, Quảng Ngãi.
Ông sinh năm 1910. Trong những năm đất nước còn chịu cảnh áp bức, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng và trở thành một trong những người lãnh đạo phong trào ở Quảng Ngãi.
Ngày 11 tháng 3 năm 1945, Khởi nghĩa Ba Tơ nổ ra. Phạm Kiệt là Đội trưởng đầu tiên của Đội Du kích Ba Tơ. Cùng với đồng đội, ông vượt qua núi rừng, thiếu thốn và nguy hiểm để xây dựng lực lượng cách mạng.
Tôi nghĩ, điều khó khăn nhất lúc ấy không chỉ là thiếu vũ khí hay lương thực, mà chính là phải giữ vững niềm tin.
Những người du kích Ba Tơ biết phía trước còn rất nhiều gian khổ, nhưng họ vẫn quyết tâm đi tiếp.
Họ tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ được độc lập.
Phạm Kiệt và những người đồng đội của mình đã góp phần giữ ngọn lửa cách mạng giữa núi rừng Ba Tơ. Từ những ngày tháng gian khổ ấy, lực lượng cách mạng ngày càng trưởng thành và tiếp tục đóng góp cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Nhiều năm đã trôi qua.
Chiến tranh đã lùi xa. Những cánh rừng Ba Tơ hôm nay đã xanh trở lại. Cuộc sống của người dân ngày càng đổi thay.
Nhưng khi tìm hiểu về Phạm Kiệt, tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Đằng sau sự bình yên ấy là tuổi trẻ, mồ hôi và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Tôi đặc biệt nhớ một điều: Phạm Kiệt đã lựa chọn đứng về phía quê hương và đất nước khi bản thân còn rất trẻ.
Điều đó khiến tôi tự hỏi:
Nếu thế hệ cha anh đã cống hiến tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ chúng ta hôm nay sẽ làm gì để xây dựng quê hương?
Có lẽ chúng ta không cần làm những điều quá lớn lao.
Là một người trẻ, tôi nghĩ mình có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: làm tốt công việc được giao, sống có trách nhiệm, biết yêu thương mọi người, tích cực học tập và không ngừng cố gắng.
Đó cũng là cách để chúng ta thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh cho cuộc sống hôm nay.
Phạm Kiệt đã đi xa, nhưng câu chuyện về ông vẫn còn ở lại với quê hương Quảng Ngãi.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa yêu nước mà thế hệ cha anh để lại vẫn cần được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ và tiếp nối.



