Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Người đội trưởng giữa tọa độ lửa Đồng Lộc”

Nhân vật: Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 TNXP, quê Hà Tĩnh. Cốt truyện: Võ Thị Tần cùng 9 nữ đồng đội làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – một địa bàn giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến chi viện chiến trường miền Nam. Công việc của các chị là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm tuyến giao thông thông suốt trong điều kiện máy bay địch liên tục đánh phá. Ngày 24/7/1968, trong lúc đang làm nhiệm vụ, tiểu đội của chị đã hy sinh. Võ Thị Tần và 9 đồng đội khi ấy đều còn rất trẻ.

Hà Tĩnh08/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)17 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Người đội trưởng giữa tọa độ lửa Đồng Lộc”

VÕ THỊ TẦN – NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Có những con đường đi vào lịch sử không chỉ bởi những đoàn xe từng đi qua, mà còn bởi dấu chân của những người đã dành tuổi trẻ để giữ cho con đường ấy không bị đứt gãy.

Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những địa bàn giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Đây là nơi những đoàn xe, đoàn quân thường xuyên đi qua, đồng thời cũng là nơi hứng chịu sự đánh phá ác liệt của máy bay địch.

Trong hoàn cảnh ấy, những thanh niên xung phong đã có mặt trên tuyến đường với nhiệm vụ tưởng như giản dị nhưng vô cùng nguy hiểm: san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông để từng đoàn xe có thể tiếp tục hành quân.

Trong số đó có Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong, quê Hà Tĩnh.

Võ Thị Tần cùng chín nữ đồng đội là những cô gái còn rất trẻ. Họ rời quê hương, mang theo tuổi xuân và những ước mơ bình dị để đến với tuyến đường chiến lược giữa chiến tranh.

Công việc của các chị không phải là những trận đánh trực tiếp trên chiến trường. Nhưng mỗi ngày, họ phải đối mặt với một hiểm nguy luôn hiện hữu.

Sau mỗi đợt máy bay đánh phá, những hố bom xuất hiện trên mặt đường. Giao thông bị chia cắt. Nhiệm vụ của các nữ thanh niên xung phong là nhanh chóng san lấp, sửa chữa, khôi phục mặt đường để những đoàn xe tiếp tục vượt qua.

Có những lúc tiếng bom vừa dứt, các chị đã phải lập tức ra đường.

Có những ngày công việc kéo dài trong khói bụi, giữa tiếng máy bay và những đợt bom có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành, bởi phía sau con đường ấy là những đoàn quân, những chuyến hàng và cả một chiến trường đang chờ được tiếp tế.

Trong đội hình ấy, Võ Thị Tần giữ vai trò Tiểu đội trưởng. Chị không chỉ thực hiện nhiệm vụ của một thanh niên xung phong mà còn cùng đồng đội tổ chức công việc, động viên chị em và giữ vững tinh thần của cả tiểu đội.

Mười cô gái, mười người đồng đội, cùng chung một nhiệm vụ và cùng chia sẻ những tháng ngày gian khổ.

Họ đến từ những hoàn cảnh khác nhau, nhưng chiến tranh đã đưa họ về cùng một nơi – Ngã ba Đồng Lộc. Ở đó, tình đồng đội trở thành điểm tựa để các chị vượt qua những ngày tháng khốc liệt.

Ngày 24/7/1968, trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ, Tiểu đội 4 đã hy sinh.

Võ Thị Tần và chín người đồng đội đều còn rất trẻ.

Sự hy sinh của mười nữ thanh niên xung phong đã trở thành một trong những câu chuyện xúc động nhất về tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Các chị đã gửi lại tuổi xuân nơi tuyến đường Đồng Lộc, để con đường tiếp tục được nối dài.

Điều khiến câu chuyện về Võ Thị Tần và chín nữ đồng đội lay động nhiều thế hệ chính là sự bình dị trong công việc của họ.

Các chị không làm những điều xa vời. Các chị chỉ làm nhiệm vụ của mình: sửa đường, san hố bom, giữ cho tuyến giao thông không bị ngưng trệ.

Nhưng chính những công việc bình dị ấy lại có ý nghĩa lớn đối với cuộc kháng chiến.

Mỗi mét đường được khôi phục là thêm một cơ hội để đoàn xe đi qua. Mỗi hố bom được san lấp là thêm một đoạn đường được nối lại. Và mỗi ngày các chị bám đường, nhiệm vụ chi viện cho chiến trường lại được duy trì.

Vì vậy, câu chuyện của Võ Thị Tần không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh. Đó còn là câu chuyện về trách nhiệm của tuổi trẻ trước nhiệm vụ của đất nước.

Các chị đã lựa chọn cống hiến trong những năm tháng đất nước cần. Không chờ đợi một nhiệm vụ dễ dàng, họ chấp nhận gian khổ, hiểm nguy và hoàn thành công việc được giao bằng tất cả sức trẻ.

Hôm nay, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành một địa danh lịch sử. Những con đường từng bị bom đạn cày xới nay đã đổi thay. Nhưng hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong vẫn được nhắc nhớ như biểu tượng của một thế hệ tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy không chỉ để tưởng nhớ mà còn để suy ngẫm.

Tuổi trẻ có thể trôi qua rất nhanh, nhưng cách mỗi người sử dụng tuổi trẻ sẽ tạo nên giá trị của cuộc đời.

Võ Thị Tần và chín nữ đồng đội đã dùng tuổi trẻ của mình để giữ một con đường, góp phần giữ mạch giao thông và góp sức cho cuộc đấu tranh giành độc lập.

Các chị đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng và sự hy sinh của các chị vẫn tiếp tục được nhắc lại qua nhiều thế hệ.

Mười cô gái – một tiểu đội – một con đường – và một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam.

Tên tuổi Võ Thị Tần cùng chín nữ đồng đội mãi gắn với Ngã ba Đồng Lộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và sự dấn thân của tuổi trẻ trong những năm tháng đất nước gian lao.

Từ một con đường giữa chiến tranh, các chị đã để lại một con đường khác – con đường của lý tưởng, lòng dũng cảm và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn