Người đội trưởng tôi mãi không quên Mở bài
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng mỗi lần trở lại con đường Trường Sơn năm xưa, ký ức về người đội trưởng Hoàng Lộc lại hiện lên trong tôi như mới ngày hôm qua. Tôi từng là một chiến sĩ thanh niên xung phong trong đội của anh. Chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ giữa rừng, cùng san lấp hố bom và cùng đối mặt với cái chết mỗi ngày. Điều tôi nhớ nhất ở anh không phải là những lời hô hào mạnh mẽ, mà là nụ cười hiền, sự bình tĩnh và trái tim luôn nghĩ cho đồng đội.
Thân bài
Đó là một buổi sáng đầu mùa khô. Cả đơn vị vừa hoàn thành việc sửa một đoạn đường bị bom đánh sập thì nhận được tin báo máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Tôi lúc ấy mới mười chín tuổi, là người nhỏ tuổi nhất trong đội. Nhìn những hố bom còn bốc khói, tôi không giấu được vẻ lo lắng.
Hoàng Lộc bước đến, đưa cho tôi chiếc bi đông nước rồi cười:
– Sợ không?
Tôi thành thật gật đầu.
– Có chứ anh. Ai mà chẳng sợ.
Anh nhìn về phía con đường rồi chậm rãi nói:
– Anh cũng sợ. Nhưng nếu mình dừng lại vì sợ thì đoàn xe phía sau biết đi bằng đường nào? Bộ đội ngoài mặt trận biết lấy gì chiến đấu? Có những việc mình vẫn phải làm, dù biết là rất nguy hiểm.
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Buổi chiều hôm đó, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch lao đến trút bom dữ dội. Đất đá tung mù mịt. Khi tiếng nổ vừa dứt, anh là người đầu tiên đứng dậy.
– Anh em kiểm tra thương vong! Người khỏe theo tôi ra hiện trường!
Không ai chần chừ.
Ra đến nơi, chúng tôi phát hiện giữa lòng đường còn một quả bom chưa nổ. Con đường ấy là tuyến vận chuyển quan trọng. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe đêm sẽ phải dừng lại.
Tôi nhìn quả bom mà chân tay run lên.
Hoàng Lộc quay sang:
– Bình tĩnh. Mỗi người làm đúng phần việc của mình. Đừng để nỗi sợ làm mình mất tỉnh táo.
Rồi anh cẩn thận mang dụng cụ tiến lại gần.
Khoảng thời gian ấy dài đến nghẹt thở.
Không ai nói một lời. Chúng tôi chỉ biết dõi theo từng động tác của anh.
Một lúc sau, anh giơ tay ra hiệu an toàn.
Tiếng thở phào vang lên khắp đội.
Ngay lập tức, mọi người bắt tay san lấp hố bom. Người xúc đất, người khiêng đá, người chặt cây làm nền đường. Hoàng Lộc làm việc không khác gì một chiến sĩ bình thường. Anh luôn là người xắn tay vào việc trước, chưa bao giờ đứng chỉ huy rồi để đồng đội làm thay.
Đêm xuống.
Khi chiếc xe vận tải đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường vừa sửa xong, tất cả chúng tôi đều vỗ tay reo lên.
Hoàng Lộc chỉ lặng lẽ nhìn theo ánh đèn xe khuất dần giữa rừng.
Anh nói rất nhỏ:
– Chỉ cần xe qua được là vui rồi.
Ít lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ trên tuyến đường ác liệt, Hoàng Lộc đã anh dũng hy sinh.
Ngày nhận tin, cả đơn vị lặng người.
Không ai cầm được nước mắt.
Người đội trưởng luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn.
Nhiều năm sau hòa bình, tôi có dịp trở lại nơi ấy.
Con đường đất năm xưa giờ đã được trải nhựa phẳng phiu. Những đoàn xe nối nhau đi trong bình yên.
Tôi đứng thật lâu bên vệ đường, khẽ đặt bó hoa xuống và thì thầm:
– Anh Lộc ơi! Con đường ngày ấy anh cùng đồng đội giữ gìn giờ đã trở thành con đường của hòa bình rồi.
Trong tiếng gió rừng xào xạc, tôi như vẫn thấy bóng dáng người đội trưởng với nụ cười hiền hậu, chiếc mũ tai bèo bạc màu và bước chân vững vàng đi về phía trước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh Hoàng Lộc vẫn sống mãi trong ký ức của những người từng chiến đấu cùng anh và trong lòng các thế hệ hôm nay. Anh không chỉ là người đội trưởng dũng cảm mà còn là biểu tượng của tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện về anh nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của những con người bình dị nhưng phi thường. Đó là những giá trị mà mỗi người Việt Nam cần trân trọng và gìn giữ mãi mãi.



