Bài viết

NGƯỜI ĐỒN PHÓ VÀ NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (Xã Đông Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tác giả: Tập thể Ban Thường vị Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Phạm Thanh Hồng- sinh năm 1959

Đơn vị: Đồn Tri Lễ/QP
Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Đồn Phó

Hiện nay: Cựu chiến Binh

NGƯỜI ĐỒN PHÓ VÀ NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ ĐẤT BIÊN CƯƠNG

Có những miền ký ức dù đã đi qua gần nửa thế kỷ vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí người lính. Đó là ký ức về những cánh rừng chìm trong sương núi, những con đường tuần tra quanh co bên sườn dốc, những đêm trực gác giữa mưa lạnh và tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện qua gian khổ.

Với bác Phạm Thanh Hồng, những năm tháng công tác tại Đồn Tri Lễ/QP là một phần tuổi trẻ không thể nào quên. Đó không chỉ là quãng đời quân ngũ, mà còn là những năm tháng bác cùng đồng đội ngày đêm bám đồn, bám địa bàn, góp sức bảo vệ sự bình yên nơi biên cương của Tổ quốc.

Tuổi hai mươi lên đường giữ nước

Bác Phạm Thanh Hồng sinh năm 1959. Năm 1979, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước vừa bước ra khỏi cuộc kháng chiến lâu dài, hậu quả chiến tranh còn nặng nề, đời sống nhân dân gặp nhiều khó khăn. Trong khi cả nước đang nỗ lực khôi phục kinh tế, xây dựng quê hương, tình hình biên giới vẫn tiềm ẩn nhiều phức tạp, đòi hỏi các thế hệ thanh niên tiếp tục cầm súng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Nhận lệnh nhập ngũ, người thanh niên Phạm Thanh Hồng tạm biệt gia đình, quê hương và những người thân yêu để bước vào môi trường quân đội. Hành trang ngày lên đường không có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo, những vật dụng cá nhân giản dị và lời căn dặn của gia đình phải cố gắng rèn luyện, hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Phía trước bác là những tháng ngày nhiều thử thách. Từ một thanh niên quen với cuộc sống quê nhà, bác phải tập làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội, với tiếng kẻng báo thức từ sáng sớm, những buổi huấn luyện kéo dài, những cuộc hành quân qua rừng núi và những đêm trực gác trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Nhưng chính môi trường ấy đã rèn luyện bác trưởng thành. Mỗi bước chân hành quân, mỗi buổi huấn luyện và mỗi nhiệm vụ được giao đều giúp người lính trẻ hiểu thêm về trách nhiệm của mình đối với đơn vị và Tổ quốc.

Bám đồn, giữ đất, giữ dân

Sau thời gian huấn luyện và công tác, bác Phạm Thanh Hồng được phân công nhiệm vụ tại Đồn Tri Lễ/QP. Tri Lễ là địa bàn miền núi, địa hình phức tạp, nhiều khu vực rừng núi hiểm trở, giao thông đi lại khó khăn. Điều kiện sinh hoạt và công tác của cán bộ, chiến sĩ nơi đây còn nhiều thiếu thốn.

Nhiệm vụ của những người lính nơi tuyến đầu không chỉ là quản lý, bảo vệ địa bàn mà còn thường xuyên tuần tra, trực sẵn sàng chiến đấu, nắm chắc tình hình và phối hợp cùng nhân dân giữ gìn an ninh, trật tự.

Có những chuyến tuần tra bắt đầu khi trời còn chưa sáng. Người lính mang theo quân tư trang, lương thực và các vật dụng cần thiết, lặng lẽ nối bước nhau trên những con đường rừng trơn trượt. Mưa rừng có thể đến bất chợt, khiến quần áo ướt sũng, đường đi lầy lội. Những hôm trời rét, sương núi phủ kín lối, từng bước chân của người lính càng trở nên nặng nhọc.

Gian khổ là vậy, nhưng cán bộ, chiến sĩ trong đồn luôn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Người đi trước dìu người đi sau, người khỏe mang giúp hành lý cho đồng đội bị đau chân. Trong những lúc khó khăn nhất, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua mọi thử thách.

Với người lính nơi biên cương, mỗi chuyến tuần tra không chỉ là thực hiện mệnh lệnh mà còn là hành trình bảo vệ sự bình yên của nhân dân. Mỗi dấu chân in trên đường rừng, mỗi đêm thức trắng trực gác đều thể hiện trách nhiệm đối với từng bản làng, từng mái nhà và từng tấc đất của quê hương.

Trọng trách của người Đồn phó

Từ quá trình phấn đấu, rèn luyện và trưởng thành trong quân ngũ, bác Phạm Thanh Hồng được giao giữ chức vụ Đồn phó. Đây không chỉ là niềm vinh dự mà còn là trách nhiệm lớn lao đối với một người cán bộ nơi tuyến đầu.

Trên cương vị Đồn phó, bác cùng tập thể cấp ủy, chỉ huy đơn vị tổ chức thực hiện nhiệm vụ, quản lý cán bộ, chiến sĩ và duy trì nghiêm chế độ trực sẵn sàng chiến đấu. Mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi người chỉ huy phải bình tĩnh, sâu sát và có tinh thần trách nhiệm cao.

Bác luôn ý thức rằng người cán bộ muốn chiến sĩ tin tưởng thì trước hết phải gương mẫu. Trong huấn luyện, công tác hay thực hiện nhiệm vụ tuần tra, người chỉ huy không thể chỉ đứng phía sau giao việc mà phải trực tiếp cùng đồng đội vượt qua khó khăn.

Những hôm thời tiết khắc nghiệt, đường tuần tra nguy hiểm, bác luôn có mặt cùng anh em. Những đêm trực căng thẳng, bác thường xuyên kiểm tra từng vị trí, nhắc nhở chiến sĩ giữ vững tinh thần cảnh giác. Khi đồng đội gặp khó khăn trong cuộc sống, bác gần gũi, động viên và cùng đơn vị tìm cách giúp đỡ.

Đối với những chiến sĩ trẻ lần đầu xa nhà, sự quan tâm của người chỉ huy có ý nghĩa rất lớn. Một lời hỏi thăm, một lời động viên đúng lúc có thể giúp người lính vơi đi nỗi nhớ quê và thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Bởi vậy, trong ký ức của đồng đội, người Đồn phó Phạm Thanh Hồng không chỉ là một cán bộ nghiêm túc trong công việc mà còn là người anh, người đồng chí gần gũi, luôn chia sẻ khó khăn cùng cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị.

Tình quân dân nơi biên giới

Ở địa bàn miền núi, người lính và nhân dân luôn có mối quan hệ gắn bó đặc biệt. Đối với cán bộ, chiến sĩ Đồn Tri Lễ, nhân dân các bản làng vừa là hậu phương, vừa là những người cùng chung tay giữ gìn an ninh địa bàn.

Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, bác Phạm Thanh Hồng và đồng đội còn thường xuyên gần gũi, giúp đỡ nhân dân. Khi bà con gặp khó khăn, người lính có mặt để sẻ chia. Khi địa phương cần hỗ trợ, cán bộ, chiến sĩ lại cùng nhân dân sửa đường, khắc phục hậu quả thiên tai hoặc tham gia các công việc chung của bản làng.

Những việc làm ấy tuy bình dị nhưng đã góp phần làm sâu sắc thêm tình đoàn kết quân dân. Người dân tin yêu, cung cấp thông tin và phối hợp cùng bộ đội giữ gìn an ninh, trật tự. Ngược lại, những người lính luôn coi bản làng là ngôi nhà thứ hai, coi đồng bào như người thân của mình.

Có những ngày lễ, Tết không thể về quê, cán bộ, chiến sĩ quây quần bên nhau trong căn phòng nhỏ của đơn vị. Một nồi bánh chưng, một bữa cơm giản dị hay món quà bà con mang đến cũng đủ làm ấm lòng những người lính xa nhà.

Giữa núi rừng heo hút, tình đồng đội và tình quân dân đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người lính, giúp họ thêm vững vàng trong những năm tháng đầy khó khăn, thử thách.

Một thời tuổi trẻ không thể nào quên

Nhiều năm đã trôi qua, người lính trẻ năm nào nay đã bước sang tuổi xế chiều. Mái tóc bác Phạm Thanh Hồng đã bạc theo thời gian, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng tại Đồn Tri Lễ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào.

Bác nhớ những con đường rừng từng cùng đồng đội đi tuần, nhớ những đêm trực gác giữa gió núi, nhớ bữa cơm đạm bạc được sẻ chia sau một ngày làm nhiệm vụ và nhớ cả những lá thư từ quê nhà đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính nơi xa.

Trong những năm tháng ấy, có những khó khăn không thể kể hết bằng lời. Đó là nỗi nhớ nhà, sự thiếu thốn về vật chất, điều kiện công tác khắc nghiệt và áp lực của nhiệm vụ. Nhưng vượt lên trên tất cả là lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và niềm tin của người lính vào nhiệm vụ mình đang thực hiện.

Đối với bác Phạm Thanh Hồng, được khoác trên mình màu xanh áo lính, được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam và được góp phần bảo vệ quê hương là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.

Quãng đời quân ngũ đã rèn luyện bác sự kiên trì, tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và bản lĩnh vượt qua khó khăn. Những phẩm chất ấy không chỉ giúp bác hoàn thành nhiệm vụ trong quân đội mà còn trở thành hành trang quý giá trong cuộc sống sau này.

Ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ

Câu chuyện của bác Phạm Thanh Hồng không chỉ là hồi ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc.

Thế hệ bác đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ. Họ chấp nhận xa gia đình, chịu đựng gian khổ, sẵn sàng có mặt ở những nơi khó khăn nhất khi Tổ quốc cần.

Sự cống hiến ấy có thể không được ghi lại bằng những chiến công vang dội, nhưng được khắc sâu trên từng con đường tuần tra, từng đêm trực gác và trong sự bình yên của những bản làng nơi biên giới.

Hôm nay, đất nước đã đổi thay, đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao. Nhưng nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn đặt ra những yêu cầu mới. Mỗi đoàn viên, thanh niên cần biết trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và quê hương.

Thế hệ trẻ cần biến lòng biết ơn thành những hành động cụ thể: tích cực học tập, lao động, rèn luyện đạo đức, chấp hành pháp luật và sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.

Thời hoa lửa còn mãi

“Thời hoa lửa” trong cuộc đời bác Phạm Thanh Hồng không chỉ là những năm tháng của chiến tranh hay tiếng súng. Đó còn là những tháng ngày tuổi trẻ sống giữa gian khó nhưng tràn đầy lý tưởng; là những chuyến tuần tra trong mưa rừng, những đêm canh gác bảo vệ địa bàn và những lần cùng đồng đội giúp đỡ nhân dân.

Đó là thời của những con người sẵn sàng đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích riêng, coi sự bình yên của Tổ quốc là niềm hạnh phúc của mình.

Những năm tháng công tác tại Đồn Tri Lễ và trên cương vị Đồn phó đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời bác Phạm Thanh Hồng. Dẫu thời gian đã lùi xa, phẩm chất của người lính, tình đồng chí, đồng đội và lòng yêu nước vẫn luôn cháy sáng trong trái tim bác.

Ngọn lửa ấy đã, đang và sẽ tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ mai sau – ngọn lửa của lòng trung thành, của trách nhiệm, của sự hy sinh thầm lặng và tình yêu son sắt đối với quê hương, đất nước.

Đó chính là ngọn lửa không bao giờ tắt trong câu chuyện về một thời tuổi trẻ của người Đồn phó năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn